* KAIO.PRO - Hệ thống Bán Vàng, Ngọc Xanh, Đồ Item Tự Động 100% của GameHub.Pro
* Shop bán Vàng, Ngọc Xanh tự động

Đọc Truyện Voz Cô giáo chủ nhiệm của tôi Full Chap

Cơ mà.. lí do gì mà tôi lại luôn bị những cô giáo dụ hoặc chứ? Cũng phải trách đến cái việc trường tôi toàn cô đẹp và đến tuổi mơn mởn. Còn mấy cái đứa học chung nó cứ đẹt đẹt thế nào ấy. Mà không biết khi lớn bằng 2 cô thì chúng nó có đẹp như vậy không các thím nhỉ? Có làm tôi xao xuyến thế này không ?

Chap 10

Chiều nay, ngày 18/11/2008, tụi con gái lớp tôi ôm 2 hộp quà được dán kín lên lớp để tặng cho 2 cô. Từ đầu tuần, nhỏ Duyên và Nguyệt đã dự trù tất cả món quà (Chả biết chúng nó mua vào lúc nào) cho các thầy cô bộ môn. Khi nhìn sơ qua thì 4 môn Toán Lý Hóa Văn được chăm chút nhất, còn quà cô Hân chủ nhiệm thì khỏi bàn, sẽ là một lẵng hoa cùng quà. Và hôm nay theo lịch chúng tôi sẽ tặng cho cô Phương và cô Hoàng dạy Hóa.

Nói chung vào cái thời học trò ấy thì việc thay mặt lớp lên tặng và chúc thầy cô là một vấn đề lớn. Thông lệ là lớp trưởng sẽ lên, nhưng nhỏ Duyên cứ bảo nguyên dàn cán sự thay phiên nhau chứ nó không thích “hưởng công” hết. Lúc đó nghĩ nhỏ này tâm lí vỡi ra . Và tôi? Sao đỏ đã được phân công tặng quà cho cô Yến từ hôm thứ 4 rồi. Thế là xong, giờ tôi đang dòm thằng Khôi chuẩn bị ôm phần quà lên tặng cô Phương đây. Đúng là lần đầu tiên cảm thấy GATO với nó các bác ạ .

Rồi nhìn cái mặt phỡn phỡn của nó lúc ôm quà lên là chắc mẫm trưa nay nó ăn đập cóc cần cho biết lí do, nhưng ngay sau đó, tôi lại bị… bỏ bùa. Nhìn cô cười nhận quà, nhìn cô chúc cả lớp, nhìn cô.. cười tiếp. Ôi, lòng tôi lại nở hoa. Sao mà đẹp đến thế nhỉ? Cô giáo nhà tôi giống ba hay giống mẹ nhỉ? Họ có “sát sinh” như cô bây giờ không ?

Nhưng tôi cũng không lấy làm tủi thân lắm, vì chiều mai, tức thứ 7 là tôi sẽ đem quà đến nhà tặng cô trước đi đến nhà cô Yến học (rồi tặng luôn cho cô Yến luôn). Nhưng… tôi lại phạm một sai lầm hết sức nghiêm trọng trong ngày hôm đấy.

(Cần phải nói thêm là sau bao ngày tháng cần cù vất vả, hết lòng chăm chỉ tập luyện thì nhóm múa đã lọt vào vị trí Top 5, tức là đứng thứ 5 trong số năm mươi mấy tiết mục. Trước khi nhỏ Duyên làm ra bộ trịnh trọng lên thông báo thì dòm cái mặt của nhỏ Hạnh và Nguyệt sau khi tụi con gái bàn ra tán vào là biết rồi. Gì chứ cũng có nổ lực phấn đấu, nhưng cái báo tường thì bên này cũng đâu có thua kém gì. Hiên ngang treo trước cửa lớp 10A1 với biết bao niềm tự hào của cả lớp, nhất là tôi. Mỗi lần ra chơi bước ra nhìn là… sướng hết cả óc. Hê )

***

Nghĩ lại lúc trước cũng hài, mới năm lớp 9 tôi còn kì kèo với mẹ là năm sau có chết bỏ tôi cũng không chịu đi tặng nữa đâu. Nhiều khi không biết nhà thầy cô, tôi tặng luôn ở trước trước hàng chục con mắt, thấy nó cứ thế nào ấy . Mẹ bảo có gì đâu mà kì, cứ tặng đi, thầy cô dạy cả năm chứ có phải ai xa lạ đâu. Suy ra, tặng hết cho mẹ.

Nhưng khi lên lớp 10 thì tôi lại muốn tặng... càng nhiều càng tốt, và chỉ muốn tặng cho một người. Tất nhiên là không thể mượn những cái cớ vớ vẩn mà ôm quà đến nhà cô được, nên dịp này là.. thiên thời, địa lợi, nhân hòa luôn. Hế hế.

Sáng thứ 7, toàn thể học sinh chúng tôi có mặt ở sân trường làm Lễ Nhà Giáo – 20/11. Mặt đứa nào đứa nấy sáng rỡ cả lên, các cô cũng diện cho mình những diện cho mình những bộ áo dài đẹp nhất (Tôi cũng vậy luôn, kêu mẹ ủi hẳn cho cái áo trắng mới mua mà). Tất nhiên hôm là phải tia ngay cô Phương với cô Yến nhưng chẳng thấy 2 người đâu cả . Buồn quá tôi dòm hướng khác, và trong hàng tá thầy cô lại có một cô giáo mà tôi chưa từng gặp qua, chắc là do cô dạy lớp 12 nên tôi không biết. Cái cô này.. đẹp thì đẹp thiệt, nhưng chưa phải mẫu người mà tôi hướng đến. Vì tuy có trắng hơn cô Yến nhưng.. vẫn không đẹp mặn mà sánh ngang được. Huống gì đến cô Phương?!

Rồi những bà chị lớp 12 nữa. Cứ làm trái tim của những thằng oắt lớp 10 đập binh binh mà thôi. Trong những bộ áo dài bằng đủ mọi chất liệu (Theo tôi thấy thì chất lụa là đẹp nhất) thì những nụ cười rạng người với mỗi người mỗi vẻ, khiến cho sân trường NTMK như một sân khấu của Cuộc thi Hoa hậu vậy . Không phải điêu, nhưng khi nhắc đến Nam thanh Nữ tú thì phải kể ngay đến trường NTMK này đây.

Tia gái cùng tôi lúc đó có thằng Cẩn và Khôi, 2 thằng bạn chí cốt. Sẽ có một chap riêng bài về “Quan hệ tay ba” này, và tôi, rất tự hào vì thời niên thiếu đã quen biết và chơi cùng chúng nó. Tuy có vài lần phải nguyền rủa, lôi hết dòng họ tổ tiên ra mà… chửi đổng. Nhưng tôi vẫn tự cảm thấy mình may mắn hơn khối đứa.

Lo ngắm mãi những chiếc áo dài trắng, đến hồi sực nhớ ra thì 2 bà cô mà tôi mong mỏi cũng kia rồi. May mắn thay lại ngồi cùng nhau nữa nên tôi chẳng màn đến thầy Hiệu trưởng giờ đang nói quái gì, càng không quan tâm tụi nữ lớp tôi nó múa ra sao, chỉ tập trung quan sát và đánh giá nét đẹp của 2 đương kim Hoa hậu trong lòng tôi thôi.

Tôi không biết mình đã làm cái việc so sánh này bao nhiêu lần. Chỉ là nghĩ đến cô Phương thì không sao, đẹp nhất rồi, còn mà tia cô Yến thì nhất định phải đọ với cô Phương lại lần nữa.

Và ngày hôm đó, tôi ngờ ngợ nhận ra được một điều, tuy rất mù mờ và không chú ý lắm.. Nhưng có một cảm giác mà tôi không sao giải thích được. Mãi đến sau này, khi đã rõ hơn một chút, tức là có gom góp được nhiều thông tin hơn, và tôi cũng tinh hơn. Nhưng vẫn mãi mãi trong vòng bí ẩn không lời giải thích.

***

Ngồi ngắm mãi quên cả thời gian, đến lúc tụi lớp tôi đứng hết dậy sau khi cô Hương, phụ trách Đoàn, tuyên bố buổi lễ kết thúc thì tôi mới hoàn hồn. Lật đật đứng lên xếp mấy cái ghế con lại trả cho nhà kho cùng thằng Cẩn, rồi tiến lại chỗ cô Hân đang đứng (Bấy giờ thì tụi lớp tôi tụm lại hết rồi ).

Sau màn tặng bông, những lời chúc và tiếng cười rôm rã thì tất cả đi về, chiều học tiếp. Bờ mờ cái trường xếp lịch hay kinh , sao không tổ chức tiệc luôn cho các thầy cô vào chiều nay luôn đi, để tụi tôi…. nghỉ luôn buổi chiều cho khỏe. Bất công, thiên vị quá đáng mấy ông bà 12!!

Về nhà đã 10 giờ, bật lửa hâm lại đồ ăn các thứ rồi đánh một giấc. Mấy tháng nay vào buổi sáng tôi đều ở nhà một mình, đến trưa thì có khi chờ mẹ về, có khi mẹ bận thì tự mà đi mua đồ ăn hoặc trổ tài nấu các món trứng. Nói đến đây các bác cũng hiểu rồi đó, ba tôi hay chửi vì cái tội cứ ỷ lại vào mẹ mà không chịu tập nấu để sau này đỡ đần vợ. Cỡ như ba hồi đó bằng tuổi là đã biết nấu hết các thứ rồi. Và đáp lại những lời phàn nàn đó chỉ là cái màn nhe răng ra cười trừ thôi. Tự dặn lòng, biết làm việc nhà cũng đã quá tài năng rồi mà.

Cả chiều đi học chẳng được cái tích sự gì, cứ ngồi chống cằm mà ghi ghi chép chép, xong thì ngáp dài ngồi dòm đồng hồ mà đếm từng giây từng phút. Chán chán là lấy Toán hoặc Lý ra tranh thủ xem lại mớ Định lý, Định luật mới học. Chờ mãi đến tiết thứ 4, tức tiết cuối thì tôi thu dọn hết sách vở, nằm dài ra bàn và vểnh tai lên nghe “tiết mục” sinh hoạt lớp.

Và sau khi tiếng chuông reng lên báo hiệu hết giờ, thằng Sao đỏ ngồi bàn chót đã phóng ra lớp nhanh nhất trong bọn. Tất nhiên, tôi chờ cái giây phút này đến khổ sở mà.
***

Về đến nhà quăng luôn cái xe đạp nằm dài trên sân đồng thời cũng bị mẹ la cho một trần vì ẩu tả, tôi phóng thẳng lên phòng túm ngay bộ đồ mà trưa đã soạn rồi nhảy vào phòng tắm. Trong khi đang gội rửa bụi trần thì nghe tiếng mẹ bảo ăn cơm. Thật chẳng muốn ăn, muốn gặp cô Phương ngay cơ.

Nhưng rốt cuộc cũng phải tọng 1 chén cơm trước lời cằn nhằn của mẫu hậu rồi đi đâu thì đi. Quà quẹt sẵn sàng, tạt qua cửa hàng ngoài chợ mua thứ quan trọng nhất rồi bon bon trên con đường quen thuộc và trong đầu bắt đầu hiện ra muôn vàn từ ngữ cần phải nói khi đứng trước mặt cô.

Nhưng.. xuống xe tắt máy, à nhầm là dựng xe, tôi dòm đăm đăm vào cái ổ khóa ở ngoài như trêu ngươi vậy. Bờ mờ, giây phút mong đợi nhất mà giờ thành ra thế này. Cô đi đâu rồi ấy nhệ?!

Hay là giờ đợi ở đây? Dù gì cũng chả có chỗ để đi.

Chờ 1 tiếng rồi 2 tiếng... nhìn dòng người ra vào, tay trong tay cười nói, chỉ riêng mình thấy nhói. Rồi nghe tiếng bàn tán, có 1 vụ tai nạn, là 1 cô gái trẻ, trên người đầy máu me. (Trích Nhỏ lớp trưởng).

Vừa lẩm nhẩm đến khúc máu me là tự dưng tôi đứng bật dậy.. và tự hỏi cô giáo tôi yêu mến đang ở đâu rồi. Hic, đúng là bất lực mà. Lỡ có gì.. thì kết thúc ở truyện ở đây rồi còn đâu.

Nhưng… tất nhiên làm sao mà hết được. Cô giáo của tôi kìa, áo sơ mi sọc xanh dương kìa, đang chạy đến chỗ tôi kìa. Hề hề .

- Ủa em tới chơi hả? – Cô giáo tắt máy bước xuống (Lúc này mới tắt máy nè).

- Dạ, cô đi công chuyện.. về hả.. cô? – Tôi bắt đầu công việc quen thuộc là lắp bắp.

- Ừ, thôi vào nhà đi.

Tôi đứng xớ rớ khi cô mở cửa cổng ra. Rồi tiếp tục đứng đực ra khi cô đẩy xe vào sân, thật muốn chạy đến dắt xe cho cô lắm, nhưng ngại thế nào đấy các bác ạ.

- Mà sao hôm qua cô nghỉ dạy thêm vậy cô? – Tôi ngồi ở phòng khách, ngồi đối diện là cô giáo đang rót nước cho tôi.

- Có đám thôi nôi ấy mà. – Nói rồi cô chuyển qua gọt táo.

- Dạ…

- Đã đến thăm ai chưa? – Cô nở nụ cười, đến chết với cái khoảnh khắc này thôi.

- Dạ đâu có cô, chiều nay em bận học mà.

- À quên mất, mà trường xếp lịch cũng kì nhỉ?!

- Dạ, chả cho tụi em nghỉ gì hết – Tôi nói với cái vẻ ấm ức.

- Ừ, thôi ráng học, thời học trò là đẹp nhất rồi – Đang gọi táo mà lại cười các bác ạ.

- Chứ giờ lớn cô thấy không đẹp hả ? – Tôi “vô tư” hỏi không quan tâm luôn cái chuyện cô giáo vừa nghe xong lại nhìn tôi cười ý nhị.

- Giờ cũng bình thường, cứ đi dạy rồi đi về nhà thôi.

- Thế cô không đi chơi đâu hết hả cô? – Cắn miếng táo nào, ngọt lịm như nụ cười cô giáo nhà tôi vậy.

- Thì cũng chỉ đến nhà mấy thầy cô nhưng do công chuyện. Nhà cô ở Sài Gòn mà, đến đây dạy chỉ là công tác.

Đến đây thì tôi mới nhớ ra là cô ở một mình, thật là mê dòm cô quá nên quên mất. Chắc là cô buồn lắm. Hay là tôi đề nghị đến chơi nhệ? Được không ta??!!

-Có gì em cứ đến đây chơi, ở nhà riết cũng buồn – Cô giáo cười.

Ôi trời, đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ cái cười của cô Phương, nó đẹp gì đâu các bác ạ, muốn nhìn mãi thôi . Ngồi 20 năm dòm, sau đó chết cũng được.
Nhưng tâm tư của tôi làm sao cô giáo biết được chứ. Ngồi nhìn cô mà tôi không khỏi than vãn trong đầu. Cô ơi, cô có biết là em đã mong chờ cô mở lời đề nghị một điều lớn hơn không? Như cô Yến ấy? Hay là em không làm cho cô đủ tin tưởng để có thể đi thi Olympic? Hay là cô đã nhắm người khác? Nhưng nếu đã nhắm thì sao mà kêu tôi tới chơi được? Tóm lại là dù buồn nhưng có lời mời này là cũng vui chút đỉnh.

-Dạ, rảnh em tới liền, hì. – Phải nói là “Em đã chờ cái lời mời này lâu lắm rồi” chứ nhỉ. Muốn đến nhà cô học bồi dưỡng cơ, nhưng giờ cũng được. Hê hê .

Nhưng thời gian không ủng hộ tôi vì bây giờ đã là 6 giờ 15 rồi. Hic, cô đi đâu mà lâu dữ, báo hại giờ vừa vô nhà đã phải phóng nữa. Nhưng giờ sao nói đây.. nói gì đây? Không nói lỡ tới trễ sẽ bị cô Yến bắt ở lại làm bài nữa thì sao?
Thế là đưa tay ra đằng sau lưng lấy món quà mẹ đã gói sẵn cùng… bó hoa mà tôi đã đặt khi nãy. 2 tay 2 thứ, tôi đứng lên chìa ra rồi ngọng ngịu:

- Dạ.. cô, nhân ngày Nhà giáo, em có món… quà muốn tặng cô.. ạ!

- Tới chơi là cô vui rồi, mang qua thêm chi vậy? – Cô tươi cười rồi cũng đứng dậy nhận quà. Không biết tôi có hoang tưởng hay không nhưng lúc đó thấy mặt ửng hồ. Uầy, không muốn đi học bồi dưỡng đâu, muốn ở lại mà… chơi với cô thôi.

Nghi lễ tặng quà đã xong, tôi thở phào nhẹ nhõm rồi chào cô về. Tất nhiên là cô hỏi sao không ở đây chơi thêm và bước ra tiễn.. và tôi buộc miệng..

- Dạ, em đi học Lý cô!

Ôi đệch, chết chắc rồi!!!!!!!!!!
Tại sao không phịa đại môn gì đấy, Hóa chẳng hạn? Ôi trời ơi, sao mà cái mỏ nó thiệt thà quá vầy nè.

- Ừ, vậy là học cô Yến sao? – Không biết tôi có bị hoang tưởng hay không nhưng cô có vẻ như hơi đứng chựng lại làm lòng tôi nhói quá chừng.

- Dạ… - Tôi gục mặt luôn.

- Ừ, vậy em đi đi, coi chừng trễ. – Cô giáo nói như không.

- Dạ - Tôi thở hắt ra rồi quàng cặp vào vai trái. Và hôm nay đúng là đại hạn của tôi, không biết lơ ngơ thế nào mà món quà được “giấu” trong cặp rảnh quá chui ra, nằm lăn lông lốc trên sân. Một cái hộp màu vàng. Lạy chúa, sao tôi không chịu kéo cái khóa cặp lại hả trời !!

Tôi đứng như tượng luôn, cằm tay cầm xe đạp mà đứng dòm cái hộp quà trân trân. Quân khốn nạn, mày hại tao rồi. Điều cấm kị nhất là trước mặt cô này mà nhắc đến cô kia, càng kị hơn nữa là quà cô này mà lại phơi cho cô kia thấy chơi vậy đó.

- Nè, cất cẩn thận đó! – Cô Phương cầm cái hộp lên đưa tôi rồi lại nở nụ cười.
Còn cái thằng Sao đỏ 10A1 lúc đó thì chả biết trời trăng gì nữa cả.

- Dà.. dạ! – Rồi chạy xe mà phi thẳng ra cái chốn mún độn thổ này.

Chạy qua cỡ 5 6 căn nhà gì đấy, tôi bất giác quay lại thì thấy cô giáo vẫn còn đứng mà.. nhìn theo tôi. Ôi trời, co giò đạp lẹ, cố biến ra khỏi tầm mắt cô ngay lập tức thôi.

Thật ra nếu là thầy cô bình thường thì tôi nghĩ chuyện nói đi học thêm môn khác thì chẳng có gì để bàn, thấy yếu thì đi học thôi. Nhưng đằng này do quá thích cô Phương, nhưng đồng thời hơi bị tơ tưởng cô Yến nên tôi sinh ra cái cảm giác như mình là người “phản bội” rồi hậu quả kéo theo là cái hộp quà chết tiệt này.

Đến nhà cô Yến, tôi tặng quà cho có lệ chứ chẳng còn tâm trí đâu mà cười nữa chứ đừng nói làm bài. Và kết thúc ngày hôm ấy, tôi bị cô giao cho 20 bài về nhà làm vì cái tôi làm gì mà 2 tiếng đồng hồ làm được đúng 5 bài.

Chap 11

Ba tháng sau.

(Ba tháng ở ngoài đời thì lâu, chứ trong truyện lẹ lắm, chỉ cần một dòng chữ “Ba tháng sau – Three months later” là xong – Trích Hồng…. Nguyên).

Tất cả đều bình thường, bình thường đến mức khó tin. Tôi vẫn đi học, vẫn ẩu tả, vẫn về nhà, vẫn chơi game AOE rồi cãi nhau ỏm tỏi với thằng em, vẫn đi học thêm học bớt. Vẫn tương tư cô Phương quá chừng, triệu chứng ngày càng mê tít thò lò hơn nhưng mà ngại đến nhà cô nhầm mục đích tán gẫu. Và vẫn bồi dưỡng cô Yến đều đều dù vẫn còn tơ tưởng đến Toán của cô Phương.

Rồi đến Tết, tôi vẫn trãi qua cái Tết nhàm chán khi 2 thằng quý tử chẳng xài được đồng lì xì nào. Thật ra là hốt nhiều là đằng khác, cam đoan tôi là thằng được lì xì nhiều nhất trong lớp luôn nhưng.. bị mẹ lấy sạch. Tiền lì xì? Chỉ là 200k đi đánh bài chơi vui với bạn bè thôi .

Nói vài nét về cái cuộc sống hơi không giống con trai về khoản chạy nhảy của tôi. Tính ra thì từ năm lớp 10 nó mới vậy, chứ mà lóp 9 là tôi làm đủ trò.

Tôi tự công nhận mình không giỏi game thật, hồi nhỏ ôm trò Haft Life mà chơi hoài không lên tay được. Đến năm lớp 7 thì chuyển hẳn ra gần chợ, phải nói ở chỗ đó tiệm net toàn lũ chửi thề chửi tục đầu gấu, nói chung tôi ra 2 buổi rồi dong luôn. Game bóng đá thì khi xưa cũng đá ra trò nhưng được vài ngày là xong vì muốn “hiện thực hóa” chúng, chứ mà ngồi một chỗ mà tưởng tượng mình là một thằng đang đá thì chán phèo . Rồi đến game đua xe được cho là cái môn thể thao ảo trùm nhất của tôi. Nhưng khổ nỗi tôi thích đua xe kiểu môtô, xui cái hôm đó đang chơi thì bị ba hốt đầu chửi một chập do sợ ghiện quá sẽ ra ngoài đời làm thiệt. Ôi trời ơi, giải trí lành mạnh mà ba. Nói chung là không cho và cấm tuyệt .

Rồi cái thời game AOE du nhập mạnh vào Việt Nam thì khỏi phải nói, tôi mê như điếu đổ. Bình thường thì luyện trong nhà, đến phỡn thì ra ngoài chơi với lũ ở ngoài net (mặc kệ chúng nó chửi bới quái gì). Rồi khi thằng em lên lớp 3, do thấy tôi chơi hoài nên nó cũng xem, mà xem đã thì cũng.. nhào vô chơi luôn.

Đó là về phương diện ngồi một chỗ mà tiến, còn mà chạy nhảy thì từ lớp 4, như bao thằng con trai, tôi cũng ôm bóng ra chơi với lũ bạn. Chỗ tôi có 3 thằng và 3 con bằng tuổi nhau. Vui cái là 3 nhỏ đó rất là “men-lì” nên luôn tham gia chung với tụi tôi. Tôi với thằng Hải đều phải làm tiền đạo, chứ mà đá ở vị trí khác là chân cẳng ngáo ngáo ngay. Vậy là thằng Hòa phải làm tiền vệ. Tất nhiên vì chẳng thằng nào chịu làm thủ môn cả. Hôm nào chơi oẳn tù tì thì tôi vào đội nào thì chắc chắc đồng đội sẽ là 2 đứa con gái. Vì tôi đá hơn hẳn thằng Hải. Đó! Những năm vui vẻ bên đám bạn.

Nhưng vào năm lớp 6, tôi nhớ lúc đó đá đấm thế nào mà thằng Hòa soạt chân một phát làm tôi ngã chỏng quèo luôn. Mới đầu thấy không đau mấy nên thử đứng lên. Rồi Crốp một phát, tiền đạo đã bị gãy chân . Thế là bó bột một tuần và mẹ bảo nếu còn thấy tôi đá banh nữa là coi như đập cho nhừ tử. Ba thì hầm hầm cái mặt, tôi chẳng dám dòm đến lần thứ 2.

Nhưng sự nghiệp thể thao không bao giờ dừng ở đó. Lên lớp 9, thầy thể dục đã chấm tôi vào cái vị trí chủ công trong đội bóng chuyền của trường. Nhưng buồn thay, tháng trước ba tôi vừ đăng kí cho tôi học Anh văn ở trung tâm. Thế là muốn đi lắm nhưng trùng buổi học nên xin thầy nghỉ. Đến lúc tôi kể với mẹ thì mẹ bảo học Anh văn đi, rồi dọa lỡ đi có gì như cái kì bị gãy chân thì mẹ bỏ luôn, không chăm nữa. Vậy nên tôi từ chối thầy mà trong lòng tiếc hùi hụi.

Thầy cũng tiếc lắm, có gặp xin mẹ cho tôi chơi (trong mấy cuộc họp Nghị quyết Đảng), nhưng mẹ tôi đều từ chối tất. Tôi đâm chán nản, chẳng muốn làm gì nữa cả. Nên liền 3 năm học cấp 3, tôi thề là đã không bao giờ đụng vô bất kì môn thể thao nào nữa để yên thân với gia đình. À mà có đụng vô mỗi cờ vua – thể thao trí tuệ. Hề.

Nói chung tôi không lấy làm tức vì những năm tháng ngồi trong nhà vào 3 năm cấp 3, vì đơn giản.. tôi có mục tiêu hoàn toàn khác.

Hôm nay là mùng 7, đã trãi qua hơn chục ngày nghỉ Tết, chiều lại phải lên trường. Buồn buồn rủ thằng Kha chơi game nhưng đang la ó chì chiếc vì cái độ dốt game của nó (Giờ nó là cao thủ game rồi) thì nghe điện thoại reng.

- Kha, nghe máy đi con trai – Tôi hất hàm.

- Thôi, anh hai nghe đi, em bận chơi.

- Bờ mờ, chơi ngu mà bày đặt .

- Thì vậy mới luyện – Nó nói mà mắt thì dán vào màn hình laptop.

Cứng họng, tôi uể oãi ngáp dài và cầm điện thoại lên..

- A.. lô!

- Nguyên hả? Tí nữa đi học qua rước tao mậy – Tiếng thằng Cẩn sang...

<< 1 ... 4 5 6 7 8 ... 55 >>

Facebook Google Plus

• Bài Viết Cùng Chủ Đề
Truyện Voz: Thằng hề của Em Truyện Voz: Thằng hề của Em
Truyện Voz: Hồi ký - Lời hứa 5 Năm Truyện Voz: Hồi ký - Lời hứa 5 Năm
Truyện Voz: Truyện Dòng Đời Trôi Nổi Truyện Voz: Truyện Dòng Đời Trôi Nổi
Truyện Voz: Nghiện voz và cuộc tình đẹp như mơ Truyện Voz: Nghiện voz và cuộc tình đẹp như mơ
Truyện Voz: Chuyển trường và những biến cố Truyện Voz: Chuyển trường và những biến cố

Quy định sử dụng | Thông tin liên hệ
Thế Giới Giải Trí Di Động
© 2017 Tai Game Java DMCA.com Protection Status