kệ Con người ta có lúc này lúc khác Biết đâu đây là thời điểm Tuấn biến thành một đứa con trai bình thường như bao đứa con trai khác, cùng tôi dạo phố xá đông vui trên chiếc xe đạp mini màu vàng kem của mình…Tôi thích như vậy…
- Nhỏ khùng! Đi ăn kem không? – Tuấn quay đâu nhìn tôi hỏi
- Ô! Thật hả? – tôi hứng chí cười tươi, trời đang nóng thế này mà được ăn kem thì còn gì tuyệt vời bằng
- Đúng là khùng! Cách biểu hiện cảm xúc cũng khùng! – cậu ta cười lớn rồi lắc lắc đầu tiếp tục đạp, tôi chẳng thèm cãi lại Tôi tự nhủ hiếm lắm Tuấn mới «hiền» đột xuất như thế này, cứ chịu khó nhịn một chút để mọi chuyện tốt đẹp hơn…
Tình hình là chúng tôi thanh toán gần 10 ly kem (vì ly thứ 10 tôi phải gác muỗng do miệng đã tê buốt và mất cảm giác) Mà sự thật thì chỉ có mình tôi ăn mà thôi, Tuấn chẳng hề đụng vào ly kem, chỉ ngồi như thế và nhìn tôi, chốc chốc lại lấy kem trong ly quẹt lên mặt tôi rồi cười sằng sặc khiến tôi vất vả lắm mới lau hết được Mọi người xung quanh ai cũng nhìn chằm chằm về phía bàn chúng tôi với một thái độ ngạc nhiên lẫn thán phục Ngạc nhiên vì tôi và cậu ta cãi nhau đốp đốp nhưng sau đó lại cười khì khì với nhau, thán phục vì một mình tôi mà xơi nguyên 10 ly kem cỡ bự Đúng là vui thật…
Sau đó chúng tôi lại tiếp tục cuộc hành trình du lịch thành phố bằng xe đạp của mình Tất nhiên tiền kem hồi nãy là do Tuấn trả, dù tôi có ý muốn chia đôi nhưng cậu ta chỉ nhăn nhó đẩy tôi ra phía xe rồi móc ví trả tiền Cũng đúng! Con trai thường thích làm như thế…Nhất là mấy cậu nhóc choai choai tuổi này, luôn thích thể hiện mình Tầm 4h30 thì trời đã bớt nắng, thay vào đó là gió lộng, tóc tôi bị bung ra hất tung theo chiều gió nhưng tôi cũng chẳng buồn cột lại, cứ để thế lại hay Có ai được như Trần Thanh Thanh này không nhỉ? Tôi không đẹp, tôi không giàu, tôi không giỏi giang nhưng tôi lại đang được một hoàng tử chính hiệu chở đi chơi bằng xe đạp Tôi cam đoan những con nhóc búp bê đã từng được Tuấn tán chưa nhỏ nào có cơ hội được ngồi sau yên xe của Tuấn như tôi bây giờ Cuộc sống đôi khi rất không công bằng…Nhưng có lúc ta phải thầm cảm ơn sự không công bằng đó…Vì nó làm ta hạnh phúc hơn…
Suốt quãng đường chúng tôi vẫn nói chuyện với nhau, đa phần vẫn là cãi vả nhưng nếu không cãi vả thì đã không phải là tôi và Tuấn Chốc chốc tôi ngước lên nhìn gương mặt cậu ấy, tôi hình như thoáng thấy một nỗi tiếc nuối chơi vơi trong đôi mắt ấy, cậu ta cứ ngoảnh mặt qua lại nhìn xung quanh, cứ như sợ hãi sẽ không bao giờ được nhìn thấy nữa…Không hiểu sao lòng tôi buồn vô cớ…Tôi sợ rằng mình sẽ mất một điều gì…Rất đau…
- Này nhỏ khùng! – tiếng gọi của Tuấn đưa tôi về thực tại
- Tôi có tên mà! Tên rất đẹp là đằng khác! Sao cậu không gọi tên tôi mà cứ «nhỏ khùng» hoài vậy? – tôi chu miệng bức xúc
- Ok! Thanh Thanh! Được chưa nhỏ khùng?
- Không thèm nói chuyện với cậu nữa! – tôi xụ mặt
- Đừng có giận dỗi vào lúc này! Ôm eo tôi đi!
Tôi tròn mắt nhìn lên Tuấn không ngoái đầu lại Nhưng lời nói vừa rồi lại khiến tôi mất bình tĩnh kinh khủng? Có phải là tôi đang nghe nhầm không nhỉ?
- Cậu vừa mới nói gì đó?
- Tai lãng quá đi! Tôi bảo là ôm eo tôi đi! Ôm như lúc trước trong trường cậu đã từng làm ấy! – Tuấn nói rõ ràng và mạch lạc đến mức khiến mặt tôi đỏ rực
- Đừng có đùa! – tôi chống chế cảm xúc
- Cậu mà không làm nhanh để đợi đến khi tôi phanh gấp thì không những ôm eo mà phải ôm luôn lưng của tôi đấy! – Tuấn dọa, nhưng thật lòng đó là một lời dọa nạt đúng chất lãng mạn của những cặp đôi gà bông Tôi làm sao thế nhỉ? Mọi thứ cứ như đang phủ màu hồng trước mắt tôi vậy…
Tuấn vẫn đạp chậm rãi như thế…Trời vẫn đầy gió và nắng như thế…Nhưng tôi chợt thấy hạnh phúc trong lòng…Tay tôi nhẹ đặt lên hai bên eo của cậu ấy…Rất khẽ…Rất khẽ thôi…
Nắng sẽ tan về cuối trời…
Mây sẽ bay về muôn lối…
Gió sẽ thổi xa ngàn dặm…
Và tôi cũng sẽ mỉm cười với yêu thương…như nắng…như gió…như mây của cuộc đời…
Tuấn thả tôi tại con đường đi bộ ven sông Tôi thấy lạ trước hành động này của cậu ấy Thường thì những công tử ăn chơi như Tuấn chẳng bao giờ thích mấy nơi thanh vắng, yên tĩnh và thơ mộng này
- Sao cậu lại dừng ở đây? – tôi thắc mắc
- Nhiều chuyện thật! – Tuấn gác chống xe rồi kéo tôi đến một chiếc ghê gỗ nằm dưới cây cổ thụ phía trước mặt
Và chúng tôi chỉ ngồi như thế…Rất lâu…Rất lâu… Tuấn không nói gì, tôi cũng không muốn nói gì Bây giờ tôi mới thấy giá trị của câu nói «Im lặng là vàng», bởi đôi khi im lặng mới chính là thời điểm con người ta cảm thấy hiểu nhau và bình tâm nhất…
Tuấn lại ngước nhìn ra xa…Hôm nay cậu ấy thật lạ…Cứ có cái gì đó buồn buồn chất chứa trong đôi mắt ấy Tôi lặng nhìn Tuấn Chưa bao giờ tôi tả gương mặt cậu ấy cho các bạn thấy phải không nhỉ?
Tuấn có một chiếc miệng khá rộng nhưng lại rất có duyên mỗi khi nói chuyện Chị họ tôi vẫn hay bảo «đàn ông miệng rộng thì sang, đàn bà miệng rộng…tan hoang cửa nhà! +_+», tôi thấy vế đầu cũng đúng! Điển hình là Tuấn đấy thôi! Cậu ấy còn có một đôi mắt to, con gái chết mê chết mệt Tuấn là vì điều đó Thêm một chiếc mũi cao và hơn gồ, trông Tuấn khá là hoàn hảo Còn tôi thì sao nhỉ? Thật đau lòng khi phải thừa nhận một điều mọi thứ trên gương mặt tôi dường như đều ngược lại với Tuấn Tôi có một đôi mắt cực kì bình thường, không to, không nhỏ, lông mi cũng chẳng dài, nhiều lúc chính tôi cũng không phân biệt được mắt tôi là hai mí hay một mí Mũi tôi thì không cao lắm, nếu không muốn nói là thấp Miệng thì tôi cũng chẳng biết miêu tả làm sao cả, chỉ biết là nó không đẹp, và tất nhiên là chẳng có duyên Điều tôi tự hào nhất có lẽ là hàm răng của mình, nó khá đều và trắng Thế đấy! Tôi là một đứa con gái không xinh, nói thẳng ra là xấu Cũng lâu lắm rồi tôi không để ý đến điều này, nhưng không hiểu sao tự dưng bây giờ, ngay lúc này, tôi lại có mặc cảm tự ti kinh khủng Nhỏ Liên vẫn hay an ủi tôi rằng, con người ta là do cha mẹ sinh ra và không thể quyết định được gương mặt mình sẽ thế nào cả, tạo hóa ban cho thế nào thì phải chấp nhận như vậy mà thôi Tôi thấy điều đó đúng và cũng không muốn buồn vì nó nữa Vậy mà lúc này, ngồi cạnh Tuấn, một nỗi tủi hờn bỗng chốc len lỏi trong tôi…
Trời đã tắt nắng, dòng người thì tấp nập hẳn lên, những chiếc xe nối đuôi nhau trải dài theo cuộc hành trình vô tận của cuộc sống Tôi vẫn ngồi yên lặng và nhìn Tuấn…Cậu ta hình như không để tâm đến tôi mà cứ hướng tầm mắt ra khoảng xa bất định Thế càng tốt Tôi cũng chẳng cậu ta nói, chỉ cần Tuấn chịu ngồi im như thế…Lâu một chút thôi…
Và trong lòng tôi lúc đó chợt hứng lên một ý nghĩ «điên rồ» Nhưng đến bây giờ, khi nhớ lại, đó lại là sự điên rồ mà tôi tự hào nhất Đó là…tôi muốn hôn vào má Tuấn…Mới nghe thì thật là «điên», nhưng hoàn cảnh luôn tác động đến cảm xúc, nếu bạn thích một ai đó và được ngồi cạnh người ta như tôi lúc này, được nhìn ngắm và nhớ lại những kỉ niệm đã qua, trong một không khí yên lặng và cực kì lãng mạn như vậy thì hẳn bạn sẽ phải suy nghĩ lại việc cho tôi là «điên» Vì đơn giản, trong tình cảm, không ai dám chắc mình sẽ làm gì…
Tôi không suy nghĩ được lâu, và tôi nghĩ mình nên liều một phen Đây là cảm xúc của tôi, là tình cảm của tôi, quá lắm thì sẽ bị Tuấn nghỉ chơi, nhưng như đã trình bày, tôi – Trần Thanh Thanh – đã muốn làm gì thì sẽ làm điều đó mặc dù biết nó cực kì khó khăn
Một giây…
Hai giây…
Ba giây…
Và tôi đã làm điều đó Rất nhanh Trong tích tắc mà thôi Tuấn ngơ người trước hành động to gan của tôi Cậu ta ngẩn đầu và nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn khó hiểu Còn tôi thì chỉ biết cúi đầu, hai tay đan vào nhau, mặt mày đỏ ứng Bây giờ cảm giác xấu hổ mới bắt đầu xâm lấn Tôi ngượng đến nỗi hai tai cũng đỏ rực lên Nhưng Tuấn không phản ứng gì mạnh mẽ lắm Tôi không dám ngẩn lên nhìn nên cũng không biết rõ tình hình đang như thế nào Lá bỗng rụng thật nhiều sau một cơn gió mạnh Tóc tôi vương đầy những chiếc lá đã rời cành…
- Này nhỏ khùng!
Theo phản xạ, tôi ngẩng vội mặt lên, đầu óc đang trong tình trạng trống rỗng vì quá xấu hổ…
Và rồi…
Nếu như trước tiếng gọi của Tuấn, tôi đang bị sự xấu hổ hành hạ thì bây giờ đây, tôi không còn ý thức được điều gì đang xảy ra nữa…Cũng đúng thôi…Làm sao mà tôi bình tĩnh cho được khi Tuấn đã hôn thẳng vào môi tôi cơ chứ? Cậu ta cũng làm điều đó rất nhanh, rất nhanh, nhưng kết thúc bằng một nụ cười nhẹ Tôi không kịp suy nghĩ gì, chỉ tròn mắt nhìn về phía Tuấn, tôi… đang mơ?
Mưa gọi cầu vồng làm hạnh phúc…Cầu vồng gọi nắng làm tình yêu…Tình yêu gọi trăng làm tri kỉ…Trăng gọi trần gian làm một nửa của đời mình…Còn anh gọi em làm vô tận của lòng anh…Giống như gió…thổi không bao giờ dứt…giống như cây…mãi mãi bám đất sâu…giống như ta bên nhau…mãi mãi trong lời hứa…giống như nụ hôn đầu…thoáng chốc thôi mà mãi mãi trong tim…(kawi)
- Đừng ngẩn người như con ngố vậy nữa! Đứng dậy đi về thôi!
Tuấn gọi khẽ rồi nắm tay tôi đứng dậy Trời chiều Gió hắt hiu Bờ sông buồn thiu Và lòng tôi nặng trĩu…Tuấn hôm nay…có phải là Tuấn của hôm qua?
Chúng tôi chia tay nhau tại điểm hẹn ban đầu Vẫn chiếc taxi đó tới đón Tuấn đi Tôi nhớ mãi cái giây phút đó, cái giây phút mà cậu ấy ngoảnh mặt lại nhìn tôi trong im lặng rồi mới cúi đầu bước vào ô tô Không hiểu sao lúc đó tôi thấy trong tim mình có cái gì vỡ vụn…buồn không chịu nỗi…Nhưng rồi tôi cố an ủi mình rằng…Chỉ ngày mai…ngày mai thôi, tôi vẫn sẽ gặp Tuấn ở trường…
…
Tối
10h tôi mới ngồi vào máy tính Không hiểu sao hôm nay tôi không muốn online chút nào Nhưng theo thói quen tôi vẫn bật yahoo và để ở chế độ Invisible Tôi muốn đọc tin nhắn của «I_want_to_be_live»…
Yahoo sign in Tôi gõ nhẹ tay lên bàn chờ đợi Như thường lệ, hộp tin nhắn lại xuất hiện Tôi bỏ qua những dòng tin khác, chỉ chăm chú tìm kiếm cái nick bí ẩn ấy Đây rồi! Nhưng tôi khựng lại Mắt tôi dường như không nhấp nháy được Hôm nay sao lạ thế? Không phải là một dòng tin ngắn củn với nội dung chúc mừng mà lại là những hàng dài tin nhắn như một bức thư Và tôi bắt đầu đọc…
«Để xem nhé! Tính cho tới thời điểm này thì
tôi đã để lại dòng tin nhắn «Chúc một ngày tốt lành! Tôi yêu bạn rất nhiều!» cho cậu được 132 ngày rồi Cũng lâu nhỉ? Chiều nay cậu to gan lắm! Dám hôn lén tôi Nhưng không sao! Thật lòng tôi thích món quà cuối cùng đó của cậu Khùng này! À quên! Thanh Thanh này! Dù không muốn thừa nhận nhưng tôi cũng phải nói thật rằng tôi quý cậu từ lần đầu tiên cậu bám theo tôi và tặng kẹo mút cho tôi Nói sao nhỉ? Lúc đó, trong mắt tôi, cậu rất đặc biệt, có cái gì đó lạ lạ, và tôi để ý cậu từ dạo ấy Nhưng mà, tôi không muốn cho cậu biết, và cũng không thể cho cậu biết vì trước sau gì tôi vẫn không thể thoát khỏi được số phận của mình, tôi không muốn làm ai đó đau lòng khi tôi không còn bên cạnh họ được nữa 16 năm trời nay tôi sống được là nhờ thuốc, bác sĩ bảo rằng bây giờ tôi không thể phụ thuộc vào thuốc thêm được nữa, phải tiến hành phẫu thuật, tỉ lệ thành công là bao nhiêu cậu biết không? 50% mà thôi Thế đấy! Tôi chỉ nửa cơ hội để sống tiếp Tôi không muốn cậu và tôi có quá nhiều vương vấn để rồi cậu phải khóc vì tôi Tôi cũng không muốn nói cho cậu biết tôi mắc bệnh gì bởi vì tôi thấy nó không cần thiết, biết chỉ thêm buồn mà thôi Cho đến lúc này, khi tôi không thể nhìn thấy cậu nữa, tôi mới nói hết tất cả những điều mà bấy lâu nay tôi muốn nói cho cậu nghe nhưng không thể Từ trước đến giờ, trong mắt những người ở trường, và trong mắt cậu, tôi là một thằng nhóc con nhà giàu ăn chơi phá phách Đó chính là hình ảnh mà tôi muốn xây dựng cho bản thân mình, vì tôi không muốn người ta biết bệnh của tôi rồi tội nghiệp, thương hại tôi Tôi không cần điều đó Có lẽ tôi kém may mắn hơn những người khác, vì thế tôi cố gắng làm tất cả những gì mình thích trước khi lên bàn mỗ và đối diện với tử thần Tôi đã tán rất nhiều đứa con gái và cũng chừng đó đứa bị tôi đá phăng không thương tiếc, cậu hiểu vì sao không? Vì tôi hận! Người đàn bà sinh ra tôi đã bỏ cha con tôi trong cơn nguy khốn đi theo kẻ khác Cho đến bây giờ, cái cảnh ba tôi cầm tay van xin bà ta ở lại vẫn còn ám ảnh tôi trong giấc ngủ Từ đó tôi căm ghét phụ nữ, và tôi muốn trả thù Nhưng đến lúc này, khi nghĩ lại, tôi thấy mình đã sai nhiều quá Tôi đã ích kỷ phải không? Đó là tội lỗi lớn nhất của tôi từ trước đến giờ Chán thật Nhưng không bao giờ là muộn nếu như biết hối lỗi phải không? Dù sao tôi đã kịp thả tự do cho những con búp bê khờ khạo kia hết rồi, chỉ giữ lại mình cậu trong suy nghĩ thôi à Mà có điều này chắc cậu không thể ngờ được, đó là, tất cả những cây kẹo mút cậu tặng tôi tôi đều giữ lại hết, không sót một cây Nói ra thì thật xấu hổ nhưng mấy lần tôi ném kẹo mút trước mặt câu, đợi cậu đi khỏi thì tôi đều quay lại nhặt nó lên cả đấy Tính đến bây giờ thì số kẹo cậu tặng tôi đã chất đầy một thùng rồi đó Tôi không ăn vì tôi không thích kẹo Nhưng tôi thích nhìn thấy chúng vì ít ra, tôi biết trên đời này, ngoài ba tôi, vẫn còn có thêm một người nữa quan tâm đến tôi và cho tôi biết thế nào là ngọt ngào của tình đời Cả tuần nay tôi phải nhập viện, nhưng nhớ cậu quá nên chiều nay trốn mấy cô y tá để ra chơi với cậu đó Nhưng thế rất vui, còn hơn phải nằm một chỗ và chờ đợi tử thần đến đón Cậu đúng là xấu thật Nhưng tôi không thích cậu nếu cậu đẹp đâu Xấu cũng có cái hay Vì tôi thấy cái xấu của cậu đặc biệt Bởi vậy đừng bao giờ tự tin về ngoại hình của mình, hãy tự hào rằng, cậu như thế mà tôi – một boy đẹp trai lại thích mới hay( cái này là sự thật nha, không phải tôi khoe khoang đâu!) Nhưng hãy quên tôi nhanh đi nhé, tốt nhất là sau khi đọc xong dòng tin này thì hãy xóa tôi khỏi ký ức của cậu đi, chỉ để mình tôi nhớ cậu mà thôi.Quên mất một chuyện chưa nói +_+, là cái bức thư tình dài 5 trang của cậu hồi bữa ấy, không phải tôi dán lên bảng đâu, chỉ vì thằng Kiên ngồi cùng bàn nhân lúc tôi sơ ý thì chộp lấy rồi dán lên đó, tôi cũng đã đánh nó nhừ đòn rồi, vì thế đừng có giận chuyện bức thư nữa nghe! Vậy nhé…Hãy cười lên đi nhé…Nói thật, từ khi ý thức được bệnh tình của mình, tôi buồn nhưng cũng không muốn níu kéo, nhưng từ khi gặp cậu, tự nhiên cảm giác muốn được sống cứ trỗi dậy, và tôi thấy sợ…Nhưng cái gì đến rồi cũng phải đến Từ hôm nay cậu sẽ không gặp tôi nữa Ba sẽ đưa tôi qua Mỹ làm phẫu thuật – ca phẫu thuật cuối cùng – không biết sẽ là tạm biệt hay vĩnh biệt…Tôi sợ…Cậu quên tôi đi nhé! Đừng khóc vì tôi nhé! Tôi thích cậu cười mãi mà thôi…Chào nhỏ Khùng của tôi! Chào nỗi vương vấn lớn nhất của tôi trong cuộc đời này…»
Bàn phím máy tính đã ướt đẫm…
Tôi không biết mình đang làm gì nữa…
Đang khóc hay đang cười…?
Không biết…
Chỉ biết tôi đang đau lắm…
Hoàng tử của tôi…
Mối tình đầu của tôi…
Đã mãi mãi offline thật rồi…
«I_want_to_be_live»…sẽ không bao giờ gửi tin nhắn cho tôi nữa…Không bao giờ…không bao giờ…
Suốt hai ngày tiếp theo tôi không đi học Hình như ở trường, mọi người đều đã biết chuyện của Tuấn nên nhỏ Liên lúc tới thăm tôi thì không nói năng gì, chỉ ôm tôi và khóc cùng tôi Tôi còn quá nhỏ để biết yêu một ai đó, nhưng 16 tuổi cũng là lúc tôi đủ lớn để có thể khắc ghi hình ảnh một ai đó trong kí ức của mình Tuấn bỏ tôi đi vội quá, cứ như thể một cơn gió nhẹ nhàng thoáng qua đời tôi rồi bay vụt đi đầy hốt hoảng Chưa bao giờ tôi buồn đến thế…Buồn đến mức không còn muốn làm gì nữa Ba mẹ cứ tưởng tôi bệnh nên bắt tôi uống hết thứ thuốc này đến thứ thuốc nọ, duy chỉ có anh hai là hiểu tôi Ảnh không nói gì, chỉ vỗ vai tôi an ủi Càng như thế, tôi càng thấy mình hạnh phúc quá nhiều so với Tuấn, xung quanh tôi còn rất nhiều người yêu thương tôi, quan tâm tôi, còn Tuấn thì không có ai cả…Hoàng tử của tôi bên ngoài hào nhoáng là vậy mà bên trong đầy rẫy sự cô đơn Giá mà cậu ấy nói với tôi sớm hơn thì bằng bất cứ giá nào tôi cũng luôn ở bên cậu ấy Nhưng nói làm gì nữa khi tất cả giờ đã kết thúc Tuấn đi rồi…Đi rồi…
…
Một tháng sau…
Có thể nói tôi đã trở lại bình thường Nhưng nhiều đêm tôi vẫn không sao ngủ được Dòng tin nhắn cuối cùng của Tuấn dài như thế nhưng tôi thuộc lòng từng câu từng chữ một và đôi khi bật khóc khi nhớ lại nó Tôi vẫn online đều đặn nhưng không thiết nói chuyện với ai ngoài Prince, tôi online là muốn chờ đợi một sự kì diệu, là rằng, vào một ngày nào đó, «I_want_to_be_live» – hoàng tử của tôi sẽ online, sẽ trở về với tôi Hy vọng luôn cho con người ta sức sống, tôi cũng đang hy vọng, mặc dù mọi thứ vẫn mù mờ xa xôi…
«Chị đã hết buồn chưa?: )»
«Chị không buồn nữa Chị đang hy vọng…»
«Chị phải kiên cường như thế chứ? Mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp cả thôi!»
«Cảm ơn em! May mà có em bên cạnh, lòng chị cũng nhẹ bớt đi»
«Đừng có khách sáo như thế! Chúng ta quen nhau cũng lâu rồi mà, đâu phải là người lạ nữa!»
«Uh!»
Prince thật tốt Cậu nhóc tuy còn nhỏ nhưng luôn biết cách làm người khác vui lòng Tôi thích nhất tính cách đó của Prince Một tháng trời quằn quại trong nỗi đau mất Tuấn cũng là một tháng trời để củng cố niềm tin trong tôi với cậu nhóc này Tôi thấy rằng cho đến bây giờ, không ai hiểu được tôi sâu sắc như Prince mặc dù chúng tôi chưa hề gặp mặt nhau ngoài đời Nhỏ Liên vẫn hay mắng tôi là sống ảo khi đặt niềm tin vào những con người không có thật trên mạng, là rằng, mạng là con dao hai lưỡi, con người ta trong thế giới ảo luôn có những khuôn mặt khác nhau mà không bao giờ ta xác định được đâu là khuôn mặt thật của họ Nhưng cái gì cũng phải có trường hợp ngoại lệ chứ? Prince đích thị là người tốt Và tôi tin như thế! Không có kẻ xấu nào mà tốn nhiều thời gian cho một mỗi quan hệ ảo như thế này…
Sáng…
Tôi đi học với một sự bình lặng Tự nhiên tôi không muốn trở lại là một Trần Thanh Thanh nhí nhảnh hồi xưa nữa Tuấn đánh vào đời tôi một nỗi đau quá lớn và làm xáo trộn tất cả Phạm Minh thì vẫn thế Luôn im như thóc và bạo lực Nhưng bây giờ cậu ta không thể có cơ hội cụng đầu tôi như hồi trước vì lúc này đây, chính tôi mới là kẻ chủ động im lặng Mặc xác cậu ta làm gì, tôi đều không buồn quan tâm, đến trường tôi chỉ muốn nói chuyện với nhỏ Liên và học mà thôi Thế giới của tôi là buổi...