* KAIO.PRO - Hệ thống Bán Vàng, Ngọc Xanh, Đồ Item Tự Động 100% của GameHub.Pro
* Shop bán Vàng, Ngọc Xanh tự động

Truyện Ma Trở Thành Ma Cà Rồng Kinh Dị

Emily hét lên.
- Cái gì? – Andrew như thể không tin được tai mình nữa.
- Tại sao mày cứ lừa tao mãi thế? – Emily gào lên. – Làm sao tao có thể giải thích chuyện này với lũ bạn được?
- Lũ bạn của chị ấy à? – Andrew quát. – Ai thèm quan tâm đến cái lũ vớ vẩn ấy? Liên quan gì đến em? Em sắp biến thành ma cà rồng rồi đây này!
Andrew quay người, giận dữ ra khỏi phòng. Chị thật chẳng biết điều tí nào! Không giúp mình thì chớ… nếu em biến thành ma cà rồng em sẽ cho chị biết tay.
Andrew nhấc máy điện thoại cho T.J:
- T.J đấy à? – Andrew hỏi khi nghe có người nhấc ống nghe. – Nó đã xảy ra rồi.
Andrew đi xuống tầng hầm. Có lẽ ánh nắng sẽ chưa giết chết cậu. Nhưng cậu không dại gì mà đi thử. Tầng hầm chỉ có hai cửa sổ. Cậu lấy giấy đen dán kín các kẽ hở. Rồi cậu kéo ghế đến bật công tắc bóng đèn tròn. Ánh điện đủ chiếu sáng tầng hầm.
Gần đến tám giờ, Andrew nghe tiếng T.J gõ cửa. Cậu nghe tiếng Emily ra mở cửa. Lát sau, T.J nhẹ nhàng bước xuống tầng hầm, tay ôm theo cả chồng sách.
- Tớ mang theo tất cả bộ sưu tầm. – T.J hào hứng nói. – về ma cà rồng đây. Tớ đèo đến đây bằng xe đạp. – Nó đặt chồng sách lên bàn. – Nào,… đưa tớ xem nào.
Andrew chìa nanh ra.
- Tuyệt quá! – T.J thốt lên. – Thật là diệu kỳ! Cậu phải chọn tớ là nạn nhân đầu tiên của cậu đấy nhé. Hứa đi!
- Mình lấy làm tiếc. – Andrew buồn bã nói. – Cậu không nhớ nhiệm vụ cậu đến đây là giải bỏ lốt ma cà rồng cho mình à? Khi cậu làm xong điều đó thì làm sao mình có thể cắn được cậu chứ.
- Phí thật! – T.J lẩm bẩm. Rồi nó lại chạy ra ngoài mang nốt
mấy quyển sách trong bộ sưu tập về ma cà rồng của mình vào.
Khi nó trở lại, Andrew nói:
- Làm ma cà rồng chẳng thú vị gì đâu, T.J à. Nó thật khủng khiếp.
Andrew kể cho T.J nghe chuyện viếng thăm của con ma già tối hôm qua. Mắt T.J sáng rực lên theo từng chi tiết.
- Tối qua, – Andrew nói. – lão ma ấy còn dạy mình săn.
- Tuyệt vời quá! – T.J nói.
- Chẳng phải tuyệt vời đâu! – Andrew rên rỉ. – Đây là điều mình muốn nói cho cậu hay. Mình tóm được một con thỏ bé xíu và suýt nữa mình đã cắn vào cổ nó và…
- Uống máu nó? – T.J nói tiếp cho cậu.
Andrew chỉ gật đầu.
- Hừ! Tớ nghĩ ma cà rồng – tập sự thì phải cố thu xếp để học làm quen với thức ăn mới của mình. – T.J nói.
- Nhưng mình không muốn! – Andrew gào to như hét lên. – Mình chỉ muốn ăn bánh, khoai tây rán và kem thôi, và mình chỉ thích uống nước chanh, sữa pha sô đa.
- Thế còn loại nước đọng dưới quan tài. – T.J đùa.
- Chẳng có gì đáng để đùa cả đâu! – Andrew nghiêm giọng lại. Cậu thở dài. – Nào, ta hãy xem qua mớ sách này đi. Mình và cậu phải tìm cho bằng được cách hoá giải lốt ma cà rồng.
- Andrew? – Emily thò mặt xuống tầng hầm nói. – Chị quyết định sẽ giúp em.
- Đừng có tỏ vẻ ban ơn. – Andrew nói.
- Không phải đâu. – Emily trịnh trọng nói. – Chẳng nhẽ em lại nghĩ chị muốn được nổi tiếng bởi có cậu em là ma cà rồng à?
- Đây này. – T.J đưa cho Emily cuốn “Nhập môn ma cà rồng”. Cuốn sách này sẽ giúp chị biết những nguyên lý cơ bản nhất về ma cà rồng.
Emily thu xếp một chỗ ngồi trên nắp cái thùng gỗ. Lát sau chị xoắn xoắn chuỗi hạt. Đấy là cách Emily thường làm khi say mê một cuốn sách. T.J đang lục lọi mấy cuốn truyện sâu hơn. Andrew lật hết cuốn này sang cuốn khác. Cậu như thể không có cách tìm được cuốn nào giúp ích được cho mình. Hai tiếng đồng hồ trôi qua, chúng vẫn ngồi yên làm việc đó. Andrew lắc đầu:
- Cuốn này đưa ra nhiều cách giúp con người trở thành ma cà rồng. – Cậu nói. – Nhưng nó chẳng đả động gì đến chuyện biến ma cà rồng thành người.
Cậu quay sang Emily:
- Chị có tìm thấy gì không?
- Nhiều thứ lắm. – Emily hào hứng nói. – Em có biết ma cà rồng cắn nạn nhân của mình mấy phát thì người đó sẽ biến thành ma sói không?
- Emily! – Andrew gào lên. – Việc này chẳng phải trò đùa đâu. Nó là vấn đề sống chết đấy! Chớ có mà mê ma cà rồng!
- Xin lỗi! – Emily nói. – Nhưng nó viết hay lắm.
- Hay khi chị chưa biến thành ma thôi. – Andrew nói.
- Nghe này, – Emily nói. – Đúng đấy, chị đọc sách thấy nói ma cà rồng ghét tỏi và hạt hướng dương. Nhưng chúng lại giỏi phát hiện ra nạn nhân của mình. Chúng có thể thấy rất nhiều sinh vật bé tí. Chúng bị lạc ở các ngã tư và không thể soi mình vào gương.
- Chà, em vẫn có thể thấy mình trong gương đấy. – Andrew nói. – Như thế em chưa thật sự là ma cà rồng. Vậy nên ta vẫn còn cách xoay chuyển tình thế.
Cả ba lại chúi đầu vào mấy quyển sách. Cuối cùng Emily bảo:
- Cuốn sách này khẳng định ma cà rồng không thể lẻn vào nhà trừ phi nạn nhân của nó ngỏ lời mời.
- Nhưng chỉ là lần đầu tiên, – T.J nói. – Sau đó chúng có thể đến hoặc đi tuỳ thích.
- Có lẽ chúng ta sẽ tìm ra con ma đã cắn em. – Emily nói. – Vậy em có mời nó vào không hả Andrew?
Andrew cau mày cố nhớ. Lần đầu tiên cậu gặp ma cà rồng là ở trong một giấc mơ. Nó gõ cửa sổ. Trong mơ, Andrew ra mở cửa cho nó.
- Chắc là em đã mời. – Cuối cùng Andrew thừa nhận. – Em nghĩ mình mơ nhưng chắc là em không mơ.
T.J quẳng một cuốn sách bìa đỏ lớn xuống.
- Chẳng có gì mới mẻ trong đám sách này cả. – Nó nói. – Chỉ còn một cách duy nhất là theo phương pháp cổ điển để giúp cậu thôi.
- Phương pháp gì? – Andrew hỏi. – Mình sẽ thực hiện ngay.
T.J nhìn thẳng vào mắt bạn:
- Cậu phải tiêu diệt con ma đã biến cậu thành ma cà rồng.
- Tiêu diệt hắn ư? – Giọng Andrew run rẩy. – Nhưng T.J này, hắn… hắn… khủng khiếp lắm! Hắn là ma cà rồng – chuyên nghiệp. Chắc mình sẽ phải…
Andrew không thể nói ra cái từ ấy.
- Cậu phải thực hiện ba điều. – T.J bảo. – Cậu phải đâm một cái cọc nhọn qua tim hắn. Sau đó cậu phải chặt đầu rồi nhét tỏi vào đầy mồm hắn.
Andrew không muốn làm ma cà rồng. Nhưng cậu không muốn thực hiện những điều độc ác như thế!
Hay là…
Tối hôm ấy, Andrew treo ngược người trong buồng vệ sinh. Cậu không biết điều gì sẽ xảy ra. Nhưng cậu đã làm mọi thứ để chuẩn bị cho một đêm sống mái với con ma già. Cậu tự động viên mình, mọi chuyện rồi sẽ qua đi, qua đi… Cậu cố ngủ. Cậu biết mình cần nghỉ ngơi. Nhưng đầu óc cậu cứ suy nghĩ lung tung. Ngộ nhỡ kế hoạch của chúng ta không thành?
Khi con ma già đẩy tung cửa buồng vệ sinh, Andrew sợ gần như đứng cả tim. Cậu đã chờ đợi nó. Nhưng cậu chưa dám. Bá tước Ved trừng mắt nhìn cậu. Mắt lão vằn đỏ. Da lão trắng bệch trong ánh trăng. Chẳng nói chẳng rằng, Andrew tháo chăn rời sợi dây phơi đồ nhảy xuống. Bây giờ cậu đã thạo các động tác này. Cậu đã quen với việc sử dụng cái dây ấy. Andrew nhìn đồng hồ. Còn lâu nữa trời mới sáng. Cậu phải cố trì hoãn.
- Thế là mày đã rời nơi nấp của mình rồi. – Con ma cười. – Đừng sợ, nhóc. Chẳng mấy nữa mày sẽ thích trốn xuống đất thôi. Nào, hãy há miệng ra.
Andrew từ từ nhe răng ra.
- Hừm! – Ma cà rồng lắc đầu. – Vẫn chưa có gì.
Chưa có gì ư? Andrew rà lưỡi dọc theo lợi. Ủa! Mấy cái nanh đâu cả rồi? Có lẽ cậu vẫn chưa thể trở thành ma cà rồng.
Con ma đọc được sự ngạc nhiên của Andrew. Mắt nó nheo lại.
- Có nhớ nhịp tim không? – Nó hỏi. – Nhịp tim của con thỏ tí hon ấy mà?
Andrew hình dung lại con thỏ. Khi cậu nghĩ mấy cái nanh lại mọc dài ra.
Ồ, không! Andrew nghĩ. Chúng mọc lại rồi! Cậu biết mình lại có nanh!
Bá tước Ved nở một nụ cười:
- Xin chúc mừng, chú nhóc! – Nó nói . – Dấu hiệu của sự khởi đầu tốt lành!
- Ngài… ngài muốn nói là tôi phải đi săn người ư? – Andrew lắp bắp.
Con ma gật đầu .
- Con mồi đầu tiên ngon lắm!
Andrew nuốt nước miếng. Cậu phải giữ bình tĩnh. Cậu phải kiểm soát được hành động của mình. Nếu cậu không làm được như thế, thì kế hoạch của cậu sẽ hỏng bét. Andrew lại nhìn đồng hồ. Kế hoạch của cậu được ấn định vào lúc bốn giờ ba mươi phút tại lâu đài Cameron. Cậu phải kéo dài thời gian.
- Tôi muốn hỏi ngài câu này. – Andrew nói. – Có thật là ma cà rồng có thể thay đổi được thời tiết không? Ngài có thể làm cho tuyết rơi ngay bây giờ chứ?
- Dĩ nhiên! – Con ma bảo cậu . – Làm tuyết rơi là chuyện vặt.
- Ngài làm thử xem. – Andrew nói. – Làm bây giờ đi.
Ma cà rồng nhún vai, nó tiến về phía cửa sổ.
Andrew theo nó.
Bá tước Ved chỉ trừng mắt nhìn lên bầu trời đêm. Một lát sau, Andrew thấy những bông tuyết bay lả tả khắp bầu trời. Tuyết rơi xuống thành lớp dày tựa tấm thảm trắng trải trên sân cỏ ở phía dưới.
- Tuyệt quá. – Andrew khen ma cà rồng. – Thế còn mưa bão? Có cả sấm và chớp nữa, ngài làm được chứ?
- Cái gì, tuyết chưa đủ để thuyết phục mày tin hay sao? – Con ma càu nhàu.
Andrew nhún vai:
- Cũng được thôi, nếu ngài không thể …
- Đương nhiên là ta có thể! – Ma cà rồng đáp. Nó lại quay ra cửa sổ.
Lát sau, tuyết rơi dày hơn, nặng hạt và chuyển thành những giọt mưa. Một cơn gió mạnh tràn đến. Sấm vang rền phía xa xa, Andrew thấy chớp sáng loé vạch ngang dọc trên bầu trời.
- Chà! Ta thử xem chương trình dự báo thời tiết nào! – Andrew nói với con ma. – Xem thử họ dự báo cái gì. Tôi chắc hiện tượng này không được đưa vào chương trình đâu.
- Im đi! – Ma cà rồng quát. – Tối nay mày có chuyện gì vậy hả nhóc? Mày cứ lẩm bẩm như một thằng ngốc.
- Xin lỗi! – Andrew nhún vai. – Tôi chắc mình hưng phấn chỉ vì… chỉ vì… sắp được làm ma cà rồng.
- Mày chưa phải là ma cà rồng! – Con ma sửa lại. – Chưa phải! Mày vẫn là ma cà rồng – tập sự.
- Ngài muốn bảo rằng tôi đã đánh mất cơ hội hay sao? – Andrew hỏi đầy hy vọng. Ý ngài là tôi chẳng thể nào trở thành ma cà rồng à?
- Không. – Ma cà rồng nói. – Không có người nào được chọn làm ma cà rồng lại bị thất bại trong luyện tập cả. Chẳng ai có thể quay lại làm người được đâu.
- Không có ai à? – Hy vọng của Andrew chợt tiêu tan. – Mãi mãi à?
- Không bao giờ, – ma cà rồng lặp lại. – Hiểu chứ nhóc? Mày sẽ phải tập cho bằng được.
Tim Andrew như ngừng đập.
- Đã đến giờ xuất phát. – Ma cà rồng nói. – Sẵn sàng biến thành dơi chưa?
- Tôi không biết. – Andrew nhún vai. – Hôm qua chúng ta đã biến thành dơi rồi. Hôm nay ngài có thể biến tôi thành một đám sương mù màu đỏ không?
- Ta có thể.
Bá tước ma nói.
- Rồi còn cả việc biến tôi thành sói nữa chứ? – Andrew nói. – Ôi, nhà thông thái ơi! Tôi muốn chạy nhanh quanh Shadyside trong lốt của một con sói.
- Sói và sương mù. Không khó lắm đâu. – Con ma nhún vai tỏ vẻ xem thường. – Nhưng đấy chỉ là hình thức để lang thang thôi. Việc cốt lõi bây giờ là thức ăn.
- Tôi hiểu. – Andrew nói. – Nhưng vẫn chưa đến hai giờ cơ mà. Chúng ta còn có cả đêm để… ăn. Nào, ngài hãy biến tôi thành đám sương mù đi.
- Thôi được, nhóc. Được rồi! – Ma cà rồng nói. – Nhưng chỉ một lát thôi nhé. Thành sương mù thì phải có giới hạn thời gian.
Ngay tức khắc, Andrew không cảm nhận được gì nữa. Cậu bắt đầu run rẩy. Răng cậu va vào nhau lập cập. Ngón tay cậu đau nhức. Nhưng cậu không cảm thấy lạnh. Cậu thấy thân nhiệt mình ấm lên, ấm mãi lên. Rồi nóng lắm. Cậu đã là một đám sương mù màu đỏ!
Andrew không thể nhìn chính xác mọi vật. Nhưng cậu cảm nhận được tất cả. Cậu có thể di chuyển đến bất kỳ chỗ nào trong phòng. Cậu co người lao ra cửa sổ.
- Ồ không! Mày đừng ra ngoài ấy! – Giọng ma cà rồng nhắc nhở cậu. – Vào lại trong này đi! Ta không muốn mày bị gió cuốn đến Nam Cực đâu.
Andrew rời cửa sổ bay đến cửa ra vào, và bay theo hành lang. Cửa phòng Emily đang khoá chặt. Nhưng sá gì? Andrew trong hình dáng sương mù dễ dàng len qua khe hở giữa cánh cửa và khung cửa. Không có gì ngăn cản cậu! Cậu bay vào phòng Emily rồi lại bay ra theo lối vừa vào.
Ma cà rồng đợi cậu trên ngưỡng cửa phòng cậu.
Andrew bay qua nó. Cậu sà xuống giường. Trước lúc kịp nhận ra điều gì đã xảy ra thì cậu đã ngồi trên giường run rẩy.
- Kỳ diệu quá. – Cậu nói với con ma.
- Tốt! – Lão ma đồng ý. – Và cũng hữu ích nếu giả dụ như có ai đó vô tình đập mạnh cửa vào mặt.
- Hãy biến tôi thành chó sói đi! – Andrew đề nghị.
- Chưa phải lúc. – Ma ca rồng bảo. – Ta phải bắt đầu bài học của mày thôi nhóc ạ. Tối nay mày sẽ phải săn một con mồi người. Người thì khó săn hơn thỏ. – mMa cà rồng ghé sát mặt Andrew. – Nhưng ngon hơn nhiều. Chúng đáng giá để mạo hiểm.
Đồng hồ báo thức gõ ba tiếng khi con ma cà rồng bắt đầu giảng giải bài học đi săn thứ hai của mình. Nó giảng giải cách nghe nhịp tim của con người. Cách bám theo, cách chộp cổ nạn nhân và cách tìm ra động mạch gần phía sau cổ.
- Nào, – Ma cà rồng nói khi đã kết thúc bài giảng. – Mày đã thuộc lòng chưa nhóc?
- Tôi chưa chắc lắm. – Andrew nói . – Ngài làm ơn giải thích lại từng phần thật cặn kẽ cho tôi với, được chứ?
Con ma thở dài. Rồi nó nhắc lại những lời chỉ dẫn:
- Bây giờ mày đã thuộc chưa? – Nó hỏi .
Andrew gật đầu:
- Tôi chắc là đã thuộc rồi.
Cậu muốn kéo dài thời gian thêm một chút nữa.
- Và tôi biết ai là kẻ sẽ trở thành nạn nhân của tôi. – Andrew nói tiếp. – Có một thằng đã đánh tôi trong giờ học môn hoạ. Nó giúi đầu tôi vào chậu nước, giữ chặt cho đến lúc tôi gần tắt thở. May nhờ thầy giáo đến kéo tôi dậy nếu không thì…
- Im đi! – ma cà rồng quát. – Ta không quan tâm đến những chuyện đời thường của loài người nhà mày. Chúng ta phải tiếp tục với bài học đi săn.
- Thôi được. – Andrew đồng ý. – Nhưng dẫu sao tôi cũng đã biết nơi để tìm thằng khốn đó. Nhiều nguồn tin cho tôi hay nó đã ngủ ở lâu đài Cameron tối nay.
- Lâu đài ấy đã bị bỏ hoang từ lâu rồi cơ mà? – Con ma hỏi. – Nó ở gần nghĩa địa phải không?
- Đúng đấy. – Andrew đáp.
- Ta sẽ đến đó. – ma cà rồng bảo. – Ta đang bị nỗi khao khát báo thù của mày quyến rũ đó nhóc. – Nó nói tiếp. – Một vài học trò của ta không muốn săn tìm đồng loại. Nhưng chúng cũng chẳng giữ được lâu đâu. Ta đi thôi.
- Đợi tí đã. – Andrew nói. – Trước hết hãy đợi tôi tắm cái đã.
- Không! – ma cà rồng chộp lấy tay Andrew. – Mày nấn ná như thế đã đủ rồi đấy. Ta đi ngay bây giờ.
Andrew cảm thấy mình bay bổng. Cậu không còn thấy gì nữa. Ánh sáng lấp lánh quanh cậu. Mọi thứ như thể cũng chuyển động theo. Cậu thấy mình lướt trong không trung. Khi đáp xuống mặt đất đang chạy lùi về phía sau. Cậu chạy nhanh hơn tốc độ cậu từng mơ ước.
Cậu đánh hơi làn gió. Mùi nhiều quá! Chúng thật quyến rũ. Cậu ngửa mặt cất lên tiếng hú khàn khàn thật dài.
- Im đi, đồ ngốc! – Giọng con ma dội vào đầu cậu. – Mày có muốn làm ma chó đuổi theo không?
Andrew quay đầu nhìn lại. Phi sát bên cậu là một con sói xám khổng lồ. Con sói có đôi mắt đỏ rực hung tợn. Khi ấy, Andrew mới nhận ra mình cũng là chó sói.
Chúng chạy vượt qua bệnh viện , men theo bóng tối. Andrew ngửi thấy mùi động vật đang lẩn trốn trên đường.
Bây giờ nghĩa địa phố Fear đã hiện ra trước mặt. Rồi tiếp đó là lâu đài Cameron. Andrew chạy chậm lại.
- Này! – Con ma giục. – Chạy nhanh lên!
- Ta hãy kiểm tra khu rừng cái đã . – Andrew nói. – Nào!
Andrew rời con đường, băng qua nhiều khu vường rồi rời phố Fear lao vào rừng. Ma cà rồng đuổi kịp cậu:
- Dừng ngay trò này lại! – Nó quát. – Ta phải săn người!
- Tôi biết. – Andrew bảo nó. – Nhưng tôi chưa muốn trừng phạt kẻ thù. Tôi muốn dạo chơi trong lốt sói một lát nữa.
Con sói ma cà rồng nhe răng chìa mấy cái nanh nhọn hoắt. Nó cất tiếng gừ đầy vẻ doạ nạt.
- Tôi hiểu ý ngài. – Andrew nói. – Nhưng tôi thích đi dạo rồi tiếp tục bài học cũng chưa muộn.
Lát sau, Andrew đưa ma cà rồng tiến về phía lâu đài. Chúng dừng trong cụm rừng nhỏ bên cạnh. Andrew lấy lại lốt người mà không hề bị xước một tí da trong suốt cả chặng đường phi nhanh như thế.
- Cái đứa mày đang tìm, – ma cà rồng thì thào, – có ở trong lâu đài không ?
Andrew gật đầu.
- Nó đang ở qua đêm.. ồ khoan! Hãy đợi đã!
Andrew chỉ vào lối mòn ngoằn ngoèo chạy từ nghĩa trang vào lâu đài.
- Nó kia kìa! Đang đi về hướng lâu đài ấy! Thấy chưa? Chiếc áo choàng rộng thùng thình ấy?
- Một anh chàng dũng cảm! – Ma cà rồng nói. – hoặc là một thằng đại ngốc mới đi bộ trong nghĩa địa vào giờ này. Mày có nghe được nhịp tim của nó không ?
- To lắm, rõ lắm, – Andrew trả lời. – Ôi! Trời! thằng đó sẽ phải hối tiếc vì đã xử sự tồi với tôi.
- Tuyệt! Ma cà rồng thốt lên. – Trả thù và uống máu. Hai việc kết hợp mới hay làm sao. – Nó mỉm cười với Andrew. Mấy cái nanh lấp loá trong ánh trăng. – Ta biết mày sẽ làm được việc này, nhóc. Đi đi! Tóm lấy hắn! Cứ làm theo đúng những gì ta dạy.
Andrew gật đầu. Cậu nín thở và lắng nghe.
Đây rồi, tiếng nhịp tim đang đập. Nhưng nó lớn hơn nhịp tim thỏ nhiều lần. Đấy là tim người . Mỗi cú đập, nó dồn máu chạy khắp cơ thể.
Andrew hạ thấp người xuống. Cậu tiến vè phía nạn nhân. Cậu lặng lẽ di chuyển thật nhanh. Nanh cậu chĩa ra. Nước dãi theo đó giọt xuống. Trong đầu Andrew , nhịp tim nghe rõ hơn. Như thể là tiếng trống, bùm, bùm… Andrew tiến sát hơn. Cậu đưa tay ra.
Cậu chùn gối lấy đà nhảy xổ vào con mồi đầu tiên của mình.
- Ối! – Thằng bé gào lên. – Buông tôi ra! Cứu với!
Andrew chộp vào cổ nó.
- Đừng! – Thằng bé rên rỉ. – Đừng!
Andrew quật nó xuống đất rồi đưa tay bịt mồm nó lại.
- Ối ối ối! – Thằng bé vừa gào vừa vẫy vùng.
Andrew suýt nữa phì cười.
T.J đóng đạt quá!
Andrew nắm cổ áo khoác của T.J. Cậu vờ quật đầu nó xuống lề đường. T.J vờ bất tỉnh. Andrew kéo con mồi của mình lên các bậc tam cấp lởm chởm của lâu đài Cameron. Cậu lôi tuột nó vào trong nhà.
Ngay lập tức con ma cũng bám theo.
Andrew kéo T.J vào phòng khách. Đồ đạc cũ kỹ bám đầy bụi vứt ngổn ngang ở đó. Có một chiếc ghế sô pha bị rách nệm và nhiều chiếc ghế nhỏ khác rải rác khắp phòng. Andrew kẹp T.J vào nách, rồi nhấc bổng, đặt lên một chiếc ghế. Đầu T.J ngoẹo qua ngoẹo lại trên cổ. Nó rên rỉ. Rồi nó từ từ mở mắt và nhìn quanh.
- Cái gì… ? Chuyện gì vậy?
T.J hỏi. Nó cố đứng dậy. Andrew đẩy nó ngồi xuống ghế và quát.
- Ngồi im!
Rồi cậu quay sang con ma :
- Làm gì bây giờ ? – Cậu khẽ hỏi.
- Hãy nhớ lại những gì ta đã dạy, – con ma nói. – Mạch máu, nhóc, tìm ngay mạch máu đi.
- Ồ đúng rồi.
Andrew lần tìm mạch máu trên cổ T.J. T.J rên rỉ và cứ liên tục ngoẹo ngoẹo đầu. Andrew quay lại phía ma cà rồng. Cậu nhún vai.
- Tôi… tôi không thể tìm được. – Cậu nói.
Ma cà rồng tiến lại gần T.J. Nó đặt cái móng tay dài ngoằng vàng khè lên cổ T.J.
- Đây. – Nó nói. – Đấy là mạch máu. Nó đập đều đặn đây này.
T.J mở mắt nhìn ma cà rồng. Mắt nó trợn ngược lên. Mồm nó hơi há ra. Cơ thể bắt đầu...

<< 1 ... 4 5 6 7 >>

Facebook Google Plus

• Bài Viết Cùng Chủ Đề
Hotgirls Siêu Quậy – Ma Nữ Tái Sinh Full (Phần 2) Hotgirls Siêu Quậy – Ma Nữ Tái Sinh Full (Phần 2)
Tiếng Cười Trong Đêm Khuya Tiếng Cười Trong Đêm Khuya
Hồn Ma Trong Biệt Thự Hồn Ma Trong Biệt Thự
Ma Nhập Vì Cầu Cơ Ma Nhập Vì Cầu Cơ
Giết Người Lấy Sọ Giết Người Lấy Sọ

Quy định sử dụng | Thông tin liên hệ
Thế Giới Giải Trí Di Động
© 2017 Tai Game Java DMCA.com Protection Status