* KAIO.PRO - Hệ thống Bán Vàng, Ngọc Xanh, Đồ Item Tự Động 100% của GameHub.Pro
* Shop bán Vàng, Ngọc Xanh tự động

Đọc Truyện Không Phải Là Cổ Tích Full - Kawi

lạnh.
- Nó đang ngủ…Rất ngon!
Hai tay Thục Nguyên đã bắt đầu lạnh ngắt đi vì mồ hôi và sự tức giận tột cùng. Trong mắt cô lúc này, những quá khứ vũ bão lại cùng nhau trở về làm đầu óc cô quay cuồng…
5 năm trước…
Cũng là biển khơi bao la…
Cũng là những con người ấy…
Và cũng là những mâu thuẫn vô lý do chính họ tạo dựng nên…
- Anh! Anh ơi! Em xin anh! Anh hãy tin em! Hãy tin em! – Linh Như khóc như mưa cố gắng níu lấy bàn tay đã lạnh đi vì tức giận của Tăng Tiến, người mà chỉ mới vài hôm trước còn vui vẻ cầm tay cô khi nhìn thấy đứa con đầu lòng của hai người cất tiếng khóc chào đời.
- Thôi đi! Cô đừng giả vờ nữa! Tôi biết hết cả rồi! Tại sao cô lại dám phản bội tình yêu của tôi chứ? Tại sao? – Tăng Tiến lạnh lùng cầm tay Linh Như hất mạnh, đôi mắt rực đỏ chứa đầy nỗi oán trách. Trong tâm trí anh lúc này chỉ còn tồn tại duy nhất cái sự thật phũ phàng, rằng, đứa con trai kháu khỉnh vừa mới chào đời là con của thằng đàn ông mà trước đây đã từng là người yêu của vợ mình.
- Không anh ơi! Tất cả chỉ là hiểu nhầm, chỉ là một màn kịch bỉ ổi do hắn ta tạo ra. Em luôn là của anh và mãi mãi chỉ là của anh. Tại sao anh lại không tin em? Tại sao anh lại đối xử với em như thế? – Linh Như hoảng loạn ôm mặt khóc nức nở. Cô không thể tin rằng hạnh phúc mà bấy lâu nay cô chờ đợi mong manh đến như thế. Cứ như bong bóng xà phòng, đẹp lung linh khi mới bắt đầu rồi lạnh vỡ vụn thành trăm mảnh trong tích tắc.
- Im đi! Không có sự thật nào cho một kẻ phản bội! Kể từ giây phút này, tôi với cô không còn là vợ chồng nữa. Đứa bé vẫn sẽ mang họ tôi. Tôi sẽ nuôi nó. Còn cô, hãy tránh xa cha con tôi. – Tăng Tiến buông những lời nói đầy nhẫn tâm bằng một nét mặt vô cảm. Tình yêu anh dành cho Linh Như quá lớn đến mức không tài nào tha thứ được cho lỗi lầm này của vợ mình.
- Cái gì cơ? Anh muốn chia cắt mẹ con tôi sao? Anh đành lòng chia cắt đứa trẻ chỉ mới chào đời với mẹ nó sao? Anh…anh có còn là con người nữa không? – Linh Như hét lên bằng tất cả sự bàng hoàng kinh hãi. Cô không thể tưởng tượng được việc mình không còn được ôm ấp đứa con ngàn vạn yêu thương trong vòng tay. Đối với một người mẹ nào có điều gì đáng sợ hơn thế…
Tăng Tiến không trả lời. Bỏ lại Linh Như và bước đi. Lạnh. Đau. Hận.
Cô tái người nhìn theo bóng dáng người chồng thân yêu. Chỉ mới hôm qua thôi người đó còn hôn lên má cô và thì thầm lời cảm ơn đã sinh cho anh một quý tử kháu khỉnh, vậy mà giờ đây, người đó cứ như một tên máu lạnh, nhẫn tâm bỏ lại cô sau khi chém trong tim cô hàng vạn nhát dao đau đớn. Tình yêu là thế sao? Tình yêu có thể khiến con người yêu như một kẻ khùng và hận như một thằng điên. Tình yêu có thể đảo ngược mọi thứ, nâng đỡ rồi vùi lấp tất cả…
- Anh đã nói với em rồi! Hắn không xứng để em yêu…
Phước Khánh ôn tồn. Hắn đã có mặt từ lâu và im lặng theo dõi mọi thứ. Trong mắt Phước Khánh bây giờ, sự đau khổ của những người trước đây làm hắn đau khổ chính là niềm hạnh phúc duy nhất và lớn nhất.
- Anh cứ nghĩ ít ra nó cũng yêu em nhiều bằng anh thì mới được em lựa chọn. Vậy mà, chỉ cần gửi cho nó vài bức ảnh cùng với số thứ linh tinh khác là đã khiến hắn phát điên như thế rồi. Nếu nó yêu em thật lòng và sâu sắc thì đã không vội vàng tin sái cổ như vậy. Em đã thấy sai lầm của mình chưa?
Bằng một nụ cười tự mãn, Phước Khánh như một tên điên cười ha hả và không ngừng trách móc Linh Như. Có nằm mơ cô cũng không ngờ rằng, cuối cùng, những người mà trước đây cô từng nghĩ sẽ mang lại hạnh phúc cho mình lại là ngọn nguồn đem lại vô vàn nỗi đau khổ…Kinh khủng hơn khi đó là những nỗi đau mãi mãi không bao giờ hàn gắn được…
Chap 54:
Linh Như đã câm lặng. Thực sự trở nên câm lặng. Cô quá phẫn uất đến mức không còn muốn nói ra bất cứ điều gì nữa. Trong khi Phước Khánh đang cố gắng khơi nguồn nỗi đau hoảng loạn trong tâm tưởng của Linh Như để những mong cô phát điên lên và chấp nhận lại mình thì Linh Như đã đứng dậy, lau nước mắt và bước đi. Bước theo hướng ngược lại. Cô cảm giác mọi thứ đã quay lưng lại với mình, và cô nghĩ rằng đã đến lúc mình phải quay lưng lại để khỏi phải đập mặt vào những thứ đã chối bỏ cô, chối bỏ những cố gắng kiếm tìm hạnh phúc mà bấy lâu nay cô tạo dựng…
Biển dậy sóng…Gió thồi tới tấp…Nước mắt rớt từng giọt dài tạo thành những đường lằn đầy đau thương trên cát…
Quay về với hiện tại…
- Sao thế em? Em lại nhớ về cái hồi ức chết tiệt đó à? Mà cũng đúng thôi. Em đáng phải chịu những điều đó. Em đáng phải chịu. Haha…
Chú Bảy trở về nguyên dạng của một Phước Khánh ích kỷ, nhẫn tâm và luôn yêu theo một cách cuồng loạn. Thục Nguyên tái mặt. Cô cứ tưởng bây giờ mình đã không còn biết sợ là gì, nhưng thực chất là không phải, chưa bao giờ nỗi sợ trong lòng cô nguôi ngoai, có chăng nó chỉ lặng xuống tận đáy sâu tâm hồn và chờ đợi một mồi lửa để làm bùng nổ…
- Anh nói anh yêu cô ấy nhưng tại sao anh luôn muốn người anh yêu phải đau khổ vậy chứ? Năm năm trước anh đã tạo nên bi kịch khiến tất cả phải cùng chết chung trong oan ức, bây giờ anh lại muốn dựng thêm một tấn bi kịch hãi hùng nữa hay sao? – Phước Nguyên – Tăng Tiến ngày xưa không thể im lặng thêm được nữa, anh hét lên với gương mặt đầy giận dữ và căm phẫn.
- Sao anh lại phải nóng giận thế?
Một giọng nói thánh thót đầy man rợ vang lên. Đồng thời một cánh tay trong suốt cũng nhẹ nhàng quàng lấy cổ Ryo từ phía sau.
Cả Phước Nguyên lẫn Thục Nguyên đều ngạc nhiên khựng lại. Ryo vội vàng quay đầu lại nhìn.
Một cô gái rất quen…
Với màu son cam ấn tượng…
Người con gái ấy như một mảng màu tối đầy bí ẩn, cứ ngỡ là vai phụ nhưng cuối cùng lại là nút thắt cho bi kịch của cả 4 con người…

Năm năm trước…
Trong mắt Tăng Tiến, chàng sinh viên trường Y bảnh bao giỏi giang lúc đó chỉ có Linh Như…
Nhưng anh không biết rằng mình cũng chính là một nửa trong mơ của vô vàn những cô gái khác, những cô gái mà thậm chí anh không biết tên và biết mặt. Một trong số đó chính là Mỹ Hân, cô bé chỉ mới là học sinh cấp 3 con của nhà hàng xóm cạnh bên nhà anh.
- Anh à! – Mỹ Hân lí nhí, tay chìa ra hộp quà nhỏ xinh.
- Nhóc à! Gì vậy? – Tăng Tiến mỉm cười hiền lành, anh luôn xem cô bé như em gái của mình.
- Em mới tập đan len, em đan cái này tặng anh đó! – cô bé cười duyên giúi hộp quà vào tay anh rồi chạy vù về nhà.
Một lần như thế…
Hai lần như thế…
Ba lần như thế…
Và n lần như thế…
Tăng Tiến nhiều lúc cũng cảm thấy khó xử khi cứ phải nhận quà của cô bé hàng xóm một cách liên tục và đều đặn như thế. Anh cũng thấy ngại mỗi khi đọc được những mảnh giấy nhỏ nằm lẫn trong hộp quà với những lời yêu thương kiểu con nít ngây ngô của Mỹ Hân. Anh biết cô bé có cảm tình với mình, nhưng cho rằng đó chỉ là tình cảm vu vơ của tuổi mới lớn, rồi cũng sẽ qua nhanh. Ấy vậy mà có nằm mơ Tăng Tiến cũng không ngờ rằng, tình cảm mà anh cho là con nít, là ngây thơ ấy lại là quả bom làm nổ tung cuộc đời của mình…
Một ngày đông tháng 12…
Khi cuộc hôn nhân của Tăng Tiến và Linh Như đang đến hồi sắp sửa hàn gắn lại, khi anh đã đủ tự tin để bỏ qua tất cả và làm lại từ đầu với người vợ mà anh luôn yêu thương, luôn mong chờ được che chở thì sự xuất hiện đột ngột của Mỹ Hân trong nhà Tăng Tiến đã chấm dứt mọi thứ…
- Thế này là thế nào? – anh ngạc nhiên khi nhìn thấy cô bé hàng xóm giọt ngắn giọt dài ngồi bên cạnh bố mẹ của mình, đối diện là ba mẹ của Mỹ Hân với khuôn mặt đầy sự tức giận.
- Thằng k.h.ố.n n.ạ.n, sao mày dám làm hỏng cuộc đời con tao?
Chap 55:
Một tiếng hét vang lên từ phía ba của Mỹ Hân và kèm theo đó là cái tát như trời giáng khiến Tăng Tiến ngỡ ngàng. Anh không đau. Nhưng anh không hiểu. Anh không hiểu vì lý do gì mà mình lại phải chịu sự xúc phạm này.
- Bác…bác đang nói gì thế ạ? Cháu…cháu…không hiểu. – anh dường như không thể nói trọn câu.
- Định phủi tay cho qua chuyện hả thằng đốn mạt? Mang tiếng là kẻ có học thức cao mà lại đi làm cái trò đó hả? Mày…mày…
Có lẽ một cái tát nữa sẽ tiếp tục được ném vào mặt Tăng Tiến nếu như không sự ngăn cản của những người còn lại…
Và sau một hồi ngồi im lặng để cố gắng nghe thử xem bản thân đã làm gì nên tội đến mức bị người ta xỉ vả không thương tiếc thì Tăng Tiến gần như muốn ngất đi khi biết rằng…
Anh đã phá hỏng đời con gái của một cô bé chỉ mới tròn 18 tuổi…
Tự nhiên được lên chức cha mà không hiểu vì sao lại thế…
Tự nhiên bị cả thiên hạ ném đá vào mặt vì đã làm chuyện đáng xấu hổ mà không hiểu mình đã làm việc đó như thế nào…
Và tự nhiên bị bắt chịu trách nhiệm với một người con gái mà mình không hề có cảm tình và cũng chưa hề nắm tay dù chỉ một lần…
Anh ngồi thừ ra…
Một vài giây…
Và rồi bật cười trong đau khổ…
Từ trước tới giờ anh luôn nghĩ rằng mình là một người rất thông minh, có thể không phải là kẻ thông minh nhất nhưng cũng đủ để điều khiển và làm chủ được cuộc sống của mình. Tuy nhiên giờ đây Tăng Tiến mới ngậm ngùi nhận ra rằng, anh còn quá khờ dại, anh đã bị một kẻ tiểu nhân dắt mũi hết lần này đến lần khác mà không hề hay biết.
Tăng Tiến đã từng đau khổ rất nhiều, tự trách bản thân rất nhiều khi biết rằng những bức ảnh tố cáo vợ anh ngoại tình với người yêu cũ là trò phá hoại vô sỉ của Phước Khánh. Anh đã phải quỳ xuống trước mặt vợ mình để cầu xin sự tha thứ, phải thức cả đêm đứng trước cửa nhà Linh Như những mong cô chấp nhận lời hối lỗi của anh và trở về với anh.
Mọi sự cứ ngỡ đã êm xuôi, Linh Như dù đã từng rất hận anh nhưng vì tình nghĩa vợ chồng đã chịu quay về hàn gắn cuộc hôn nhân vốn vẫn chất chứa một tình yêu nồng cháy, vậy mà…

Quay trở lại với hiện tại…
- Cô gái này là ai? – Thục Nguyên hỏi trong vô thức.
Đáp trả câu hỏi đó là sự im lặng…
- Em không biết cô bé đáng yêu này sao? Đó là người cùng chung cảnh ngộ với anh. Bị những kẻ như em và tên nhãi đó cướp đi tình yêu. Cướp đi tất cả hạnh phúc. – Phước Khánh – chú Bảy lại mỉm cười đểu cáng thay Ryo trả lời.
- Rồi anh sẽ nói cho em sau. Bây giờ chuyện của Phước Nghi mới quan trọng.
Phước Nguyên vội vàng cắt ngang sự tò mò của vợ mình. Vì thực sự anh rất sợ. Anh sợ Thục Nguyên biết được sự thật đau lòng đó. Anh sợ cô sẽ không còn coi anh ra gì nữa. Chừng ấy khổ đau anh gây ra cho cô đã quá nhiều và quá bi thương rồi…
- Còn cô, tại sao cô lại có mặt ở đây? Tại sao cô cũng nhúng tay vào việc này? – Ryo hất đôi tay trong suốt của Mỹ Hân – con ma có đôi môi màu cam đã năm lần bảy lượt gây nguy hiểm của Thục Nguyên và gằn giọng hỏi.
- Vì sao em lại có mặt ở đây à? Anh hỏi nghe hay quá. Haha… – một tiếng cười lớn vang lên, gương mặt Mỹ Hân vẫn còn vương lại những nét trẻ con ngây ngô của một teengirl chưa trưởng thành nhưng đã quá mụ mị vì tình yêu mù quáng.
- Tất cả im đi! Con tôi đâu? Con tôi đâu? – dường như đã mất hết bình tĩnh, Thục Nguyên túm cổ áo chú Bảy hét lên. Có lẽ cô sẽ phát điên nếu như những tiếng cười điên loạn đó lại vang lên lần nữa.
- Bây giờ nó đang rất an toàn. Nhưng chỉ cần em làm tôi đau thêm một lần nữa thì sự an toàn đó sẽ không còn đâu. – Chú Bảy đã gỡ bỏ gương mặt nửa đùa nửa thật của mình để trở về với hình hài của một con quỷ dữ, suốt đời chỉ đi tìm kiếm sự trả thù.
Chap 56:
- Ý anh là sao? – Thục Nguyên ngờ ngờ.
- Đây là cái gì em biết không? – Phước Khánh chìa ra một thứ.
- Con…dao…
- Cầm lấy.
-…
- Và đâm thằng đó!
-…
- Sao em lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó? Không hay chút nào đâu! – Phước Khánh lại cười, nụ cười đã từng gây ra một bi kịch phũ phàng của ngày trước.
- Anh điên rồi Phước Khánh! Anh hứa với tôi là chỉ cần tôi dẫn dụ nhóc Nghi ra ngoài và giao cho anh thì anh sẽ giúp tôi được ở bên cạnh Tăng Tiến. Tại sao bây giờ anh lại như vậy hả? – bóng ma Mỹ Nhân hốt hoảng hét lên, đôi mắt sáng rực vì kinh hãi.
- Nhóc! 5 năm trước cũng chính vì sự dại khờ này của mày mà mày mới phải trở thành một con ma như hôm nay. Vậy thì hà cớ gì tao phải giữ lời với một đứa không bao giờ biết lý trí là gì như mày chứ? Mày ngu thì ráng chịu. Đừng trách tao! Muốn có hạnh phúc thì phải dùng mọi thủ đoạn để giành lấy. Không nên tin và cũng không được tin bất kỳ ai. Thế giới này gian xảo lắm…gian xảo lắm…Haha…
Một lần nữa nụ cười của Phước Khánh làm tất cả phải rùng mình…
- Là sao? Sao cô lại có thể dụ được nhóc Nghi? Nó là đứa không bao giờ đi theo người lạ mà. Hay là…
Ryo bật ra câu hỏi và để lửng giữa chừng. Vì anh đã kịp nhớ ra một chi tiết quan trọng…
Thỏi son màu cam nằm trên ghế của Tuấn Tú…
Một sự đổ vỡ xen lẫn kinh ngạc như dòng điện xuyên qua người Phước Nguyên. Anh bàng hoàng nhìn vào gương mặt đã tái ngắt đi của Mỹ Hân:
- Chẳng lẽ người quản lý Tuấn Tú bấy lâu nay đi theo tôi chính là cô hóa thân vào? Không…không thể…
- Em…chưa bao giờ em thôi được ý nghĩ là được bên cạnh và chăm sóc anh…Dù kiếp trước và kiếp này không được làm vợ anh…Nhưng em vẫn muốn yêu anh bằng tất cả những gì em có…Cho dù là phải hoán đổi giới tính và bên cạnh anh trong hình hài của một người đàn ông…Cho dù phải chịu đau đớn khi mỗi lúc đêm xuống phải trở lại làm một con ma không nơi nương tựa…Anh! Một lần thôi! Anh hãy hiểu cho tình yêu này của em…
Mỹ Hân nói trong nghẹn ngào rồi bật khóc. Những giọt nước mắt vô hình lăn trên gương mặt trong suốt, thấm ướt đôi môi màu cam đã nhạt dần vì gió biển và vị đời chua chát. Thục Nguyên không nói gì. Cô chỉ lặng im và tự chiêm nghiệm ra rằng. Hóa ra, cô không phải là người duy nhất có thể hy sinh mọi thứ vì Tăng Tiến. Và nhiều khi, tình yêu của cô còn không mãnh liệt bằng tình yêu của một trái tim chỉ mới tròn 18 tuổi.
Một thoáng nào đó trong suy nghĩ, Thục Nguyên mới nhận ra sự logic và liên kết của những chi tiết vốn rất nhỏ nhưng quy lại thì sẽ thấy việc ông anh tiền xu và bóng ma mỹ nhân chỉ là một. Khi nào bóng ma mỹ nhân biến mất thì Tuấn Tú sẽ xuất hiện và ngược lại.
Không bao giờ thấy họ xuất hiện đồng thời với nhau. Và cô chợt nhớ có lần Phước Nguyên nhập viện vì bị fan hành hung, Tuấn Tú đã khóc nức nở vì lo lắng. Hồi đó, Thục Nguyên đã từng thắc mắc tại sao con trai mà có thể mau nước mắt đến như thế…
Hóa ra là vì dù thân xác là một tên con trai, nhưng lại mang trái tim của một người con gái…
- Nào Như! Em còn chần chờ gì nữa? Em đã bắt tôi chờ đợi hết cả một kiếp người rồi. Bây giờ thì tôi không đủ kiên nhẫn để đợi em nữa đâu…Em biết đấy…Tôi đã mỏi mệt lắm rồi… – Phước Khánh thở những hơi dài, nói ra những lời đầy trách móc nhưng lại đầy vẻ ra lạnh và hăm dọa.
Chap 57:
- Anh điên rồi! Anh thực sự điên rồi Phước Khánh! – Mỹ Hân càng lúc càng bấn loạn cực độ. Cô chưa bao giờ muốn làm đau Tăng Tiến, dù chỉ là làm đứt một sợi tóc của anh, vì thế yêu cầu đáng sợ của Phước Khánh đã khiến cho cô bé không thể nào bình tĩnh được nữa.
Mọi thứ cứ như một cơn cuồng phong cuốn cả bốn con người vào vòng xoáy của quá khứ và hiện tại, của tình yêu và thù hận, của mặt tối và mặt sáng của lương tâm con người. Người đáng thương nhất lúc này chính là Thục Nguyên. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có lúc mình phải lựa chọn giữa đứa con bé bỏng và người chồng mà cô vẫn hằng yêu thương. Tất cả cứ như thử thách sự chịu đựng của một người phụ nữ trẻ đã quá hao gầy vì phong ba bão táp cuộc đời…
- Tôi cho em 10 giây. Nếu sau 10 giây em vẫn đứng trơ ra như thế thì mãi mãi em sẽ không bao giờ được gặp con mình nữa. Em hiểu ý tôi chứ? – Phước Khánh bỗng dưng cau có. Bản chất của một con người không bao giờ biết kiên nhẫn đã hiển hiện.
Thục Nguyên đứng như mất hồn. Cô quá sợ hãi và lo lắng đến mức không ý thức được mình còn đang đứng trên mặt đất. Con dao trên tay như lạnh đi vì nỗi hoảng sợ và vì những trận gió vô tình quét qua…
- Hãy làm như lời hắn nói. Hãy kết thúc mọi chuyện ở đây! Anh là người có lỗi. Sự ngu ngốc của anh đã khiến cho chúng ta phải thành ra như thế này. Xin lỗi em vì chưa một lần anh cho em được hạnh phúc kể từ ngày lấy anh. Hãy để một mình anh đền tội. Hãy để anh được một lần làm người cha tốt và người chồng tốt! – Phước Nguyên cố gắng tỏ ra mạnh mẽ và bình thản, cầm tay Thục Nguyên và nói rành mạch. Hơn ai hết anh là người sợ hãi nhất, anh sợ niềm ao ước được chuộc lại lỗi lầm với vợ không thành, anh sợ nỗi mong mỏi được một lần ôm đứa con gái thân yêu vào lòng và nói câu «Ba xin lỗi» sẽ không bao giờ trở thành hiện thực. Anh sợ…sợ lắm…
Nhưng chỉ cần giải thoát cho gia đình của mình thì ngàn vạn nỗi sợ cũng chỉ là những hạt cát nhỏ bé của biển khơi rộng lớn này mà thôi…
Có lẽ anh không phải làngười dũng cảm…
Có lẽ anh không phải là một thằng con trai tốt…
Nhưng anh muốn một lần được làm người trụ cột vững vàng của gia đình…Được che chở và bảo vệ cho những người anh yêu thương…
Và được hy sinh vì họ…
- Không…không…em…em không làm được…em không thể…
Thục Nguyên đã bắt đầu không kiềm chế được nữa. Cô run rẩy và cố gắng hất tay Ryo ra khỏi tay mình. Cô không muốn một lần nữa lại phải nhìn anh rời xa cô. Cô không muốn mọi thứ lại trở về với lối mòn cũ. Để rồi tất cả cùng đau khổ…Và tất cả lại lạc mất nhau…Lạc mất cả bản thân mình…
Dường như không ai còn chú ý đến bóng ma mỹ nhân. Nhưng hình bóng trong suốt ấy vẫn cứ hét lên trong vô vọng và cố gắng giựt lấy con dao ra khỏi tay Thục Nguyên. Nhưng, khi cô bé đã trong suốt thì mọi thứ đều có thể xuyên qua người cô. Và tất nhiên, cô không còn khả năng để nắm lấy hay níu giữ bất kỳ một thứ gì nữa cả…
Và rồi cái gì đến cũng phải đến…
Phước Khánh bình thản đếm tới giây thứ 9…
Phước Nguyên nở một nụ cười chất chứa cả trời yêu thương dành tặng cho vợ mình…
Và anh cũng vội vàng cầm lấy tay Thục Nguyên, bàn tay đang cầm con dao định mệnh và ấn mạnh nó về phía mình…
Mỹ Hân hét lên trong vô vọng…
Mọi thứ có chăng đã chấm dứt?…
Chap 58:
Tất cả bỗng dưng bất động. Một cơn gió lạ thổi qua khiến mọi vật trở thành tượng đá. Chỉ mình Thục Nguyên là không sao cả. Cô tái mặt, cả thân người run lên, những giọt nước mắt thi nhau lăn trên gương mặt đã bạc đi nhiều vì sợ hãi, cô nhìn xuống cánh tay mình, nhìn xuống con dao đã nhuộm màu đỏ của máu chồng mình và vội vàng ngã quỵ. Một cách rất vất vả, Thục Nguyên hét lên đầy đau...

<< 1 ... 20 21 22 23 24 >>

Facebook Google Plus

• Bài Viết Cùng Chủ Đề
Truyện Năm Ký Tự - Cậu Đừng Bỏ Tớ Nhé Jun197 Truyện Năm Ký Tự - Cậu Đừng Bỏ Tớ Nhé Jun197
Truyện Niềm Hạnh Phúc Của Một Thằng Nghèo - Jun197 Truyện Niềm Hạnh Phúc Của Một Thằng Nghèo - Jun197
Truyện Dòng Đời Xô Đẩy - Hiếu Sky (Full Chap) Truyện Dòng Đời Xô Đẩy - Hiếu Sky (Full Chap)
Yêu Người IQ Cao - Tác Giả DoiThayxx Yêu Người IQ Cao - Tác Giả DoiThayxx
Truyện Say Nắng Cô Em – Tán Cô Chị Full Truyện Say Nắng Cô Em – Tán Cô Chị Full

Quy định sử dụng | Thông tin liên hệ
Thế Giới Giải Trí Di Động
© 2017 Tai Game Java DMCA.com Protection Status