* KAIO.PRO - Hệ thống Bán Vàng, Ngọc Xanh, Đồ Item Tự Động 100% của GameHub.Pro
* Shop bán Vàng, Ngọc Xanh tự động
* Shop bán Nick tự động

Truyện Ma Lâu Đài Ma Quỷ Kinh Dị

1. Ngày … tháng … – Chương trình chào buổi sáng xin kính chào quý vị. Tôi là Pai và đây là Zen zen. – Cô phát thanh viên mặc bộ đầm màu hồng nhạt vừa mỉm cười vừa quay sang nhìn bạn mình – Chào Zen zen, hôm nay chúng ta có gì đây?
Zen zen, cô phát thanh viên có nụ cười rất xinh với hai má lúm đồng tiền và bộ trang phục màu vàng nhạt khẽ lật mấy trang tư liệu:
- Xin chào mọi người, chào Pai, hôm nay chúng ta có rất nhiều điều thú vị. Harry Potter cuối cùng đã được xuất bản tới tập 6, cuộc đua xe toàn quốc đang bước vào vòng cuối, và cái gì đây nhỉ, một đám cháy lớn.
- Ồ đúng rồi – Pai tiếp lời – Tin tức lớn nhất mà hôm nay chúng tôi muốn gửi đến quý vị xem truyền hình là tin về vụ cháy lớn tối hôm qua tại ngoại vi thành phố. Chắc rằng các bạn đều đã biết, lâu đài Oil là một trong những di tích lịch sử lâu đời nhất ở nước ta. Con số khách thăm quan lâu đài hàng năm chiếm tỷ trọng hơn 70% số lượt khách du lịch tới thành phố ta. Nhưng một điều đáng tiếc đã xảy ra, vào tối hôm qua, lúc khoảng 1 giờ sáng, lâu đài đã thình lình phát hoả. Dù lực lượng cứu hoả đã cố gắng hết sức và đám cháy đã được dập tắt vào lúc 5 giờ sáng nay nhưng lâu đài đã bị cháy rụi hoàn toàn.
- Vâng, và mặc dù có sự cố gắng rất lớn của đoàn cứu hộ, bà quả phụ Kea và con trai bà, Patmol cùng toàn bộ gia nhân trong nhà đều đã thiệt mạng trong đám cháy – Zen zen nói tiếp – Quả là một mất mát rất lớn. Ngài Oil đã mất cách đây hai năm và giờ đây, vợ và con trai duy nhất của ngài cũng cùng gặp nạn một lúc. Dòng họ Oil là một trong những dòng họ có truyền thống lâu đời… – Chờ đã Zen zen – Pai vội ngắt lời – Không phải tất cả đều chết hết. Vẫn còn một người sống sót, đó là cô cháu gái 16 tuổi của bà Kea, Umidol. Cô bé đã đến chơi tại lâu đài Oil nhân dịp nghỉ hè. May mắn cho cô bé là lúc lâu đài phát hoả, nữ cảnh sát Rei Hino đã có mặt kịp thời để cứu cô. Cô bé đã được đưa vào viện trong tình trạng rất hoảng loạn về mặt tinh thần, nhưng may mắn là không có một vết thương nào nghiêm trọng trừ một vài vết bầm tím xây xát. Hiện tại, phóng viên của đài chúng tôi vẫn không thể tiếp cận được với cô bé vì lí do sức khoẻ. Theo một nguồn tin đáng tin cậy, lâu đài phát hoả là do có một người hầu đã bất cẩn trong lúc sử dụng đường ống dẫn gas lần cuối cùng. Ngọn lửa bùng lên quá bất ngờ trong lúc mọi người đã đi ngủ, nên không ai kịp kêu cứu. Đây là bài học cảnh báo lớn cho những gia đình sử dụng gas nhưng không có thiết bị đảm bảo an toàn.
- Ồ, lại là Rei Hino, nữ cảnh sát quả cảm xinh đẹp của chúng ta – Zen zen reo lên – Tôi rất mê cô ấy đấy. Thật là một kỳ tích. Lao mình vào đám cháy để cứu một cô bé trong khi cả một quân đoàn cứu hoả đã không làm được gì, biết nói thế nào đây nhỉ. Pai này, ngài thị trưởng có nên đặc cách bổ nhiệm cô Rei làm đội trưởng đội cứu hoả không, khi mà họ đã mất ba tiếng đồng hồ chỉ để kéo sập nốt những phần còn lại không cháy hết của lâu đài.
- Có lẽ nên như vậy, cô ấy sẽ có cách để cải tổ những chàng trai áo cam của chúng ta. Và bây giờ là tin về vòng đua cuối cùng của ….
Người đàn ông vận bộ vest màu xám từ nãy vẫn ngồi chăm chú bỗng đưa tay tắt phụt vô tuyến. Ông quay lại nói với hai người đứng sát sau lưng:
- Lại hỏng việc rồi, Kitanai, Lucifer. Chúng ta lại phải đợi ít nhất là 16 năm nữa rồi. Đó không phải là một thời gian dài, nhưng cũng làm ta thấy hơi mệt mỏi đó.
Ông ta đưa cặp mắt nghiêm khắc nhìn hai người. Kitanai và Lucife cùng cúi đầu, không dám nói gì. Không khí trong phòng ngột ngạt mặc dù điều hoà đang chạy hết công suất. Bỗng cánh cửa phòng bật mở, rồi một cô hầu gái bước vào:
- Thưa ngài, bữa tối đã sẵn sàng rồi ạ.
Người đàn ông đặt cái điều khiển vô tuyến lên bàn, không quay đầu lại:
- Vậy hả, là tóc vàng hay tóc đen.
Cô gái cúi đầu:
- Là tóc nâu ạ. Da trắng, mười bảy tuổi.
- Hừm, hơi già một chút, nhưng thôi cũng được. Dấm đã đun sôi chưa.
- Dạ, tất cả đã sẵn sàng hết rồi ạ.
- Vậy thì tốt – Người đàn ông thong thả đứng lên – Lần sau các ngươi phải cần thẩn thận hơn đó, Kitanai, Lucife, không có nhiều thời gian đâu. Giờ chúng ta đi thôi. Món này không nên để lâu, sẽ mất tươi đó.
Kitanai và Lucifer thở phào, bước vội theo, không ngờ được rằng mình đã qua truông một cách đơn giản như thế. Dù sao đây cũng có thể coi là một may mắn sau những chuỗi thất bại mà hai người vừa gây ra.
Một chiếc Limousine màu đen từ từ đỗ lại trước cửa một căn nhà xây bằng đá theo kiểu rất cổ xưa nhưng vừa bẩn thỉu vừa sập sệ. Cửa xe bật mở, một người phụ nữ trùm khăn đen kín mít dắt theo một cậu bé gầy gò khoảng năm tuổi bước ra. Người phụ nữ cúi đầu vào nói nhỏ với lái xe.
- Đợi tôi ở đây !
Rồi bà lẳng lặng dắt cậu bé đi thẳng về phía cửa căn nhà. Cánh cửa bật mở, một cô gái thò đầu ra. Người phụ nữ nói nhỏ gì đó rồi đi vào theo cô gái. Cánh cửa đóng lại ngay lập tức.
Cô gái chăm chú nhìn cậu bé rồi nhỏ nhẹ nói với người phụ nữ :
- Bà có thể cởi khăn ra được rồi. Ở đây không có ai đâu ạ.
Người phụ nữ lưỡng lự một chút rồi tháo chiếc khăn đưa cho cô gái. Cô thoáng tỏ vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy vẻ mặt quen thuộc xuất hiện sau chiếc khăn, nhưng rồi cô bình tĩnh lại ngay :
- Xin bà đi đến cuối hành lang, căn phòng bên trái. Người ấy đang đợi bà ở đó.
Người phụ nữ gật đầu đi thẳng. Cô gái vừa choàng chiếc khăn lên cái giá gần đấy vừa tự lẩm nhẩm :
- Phu nhân Kea à, lạ thật, bà ấy làm gì ở đây nhỉ. Mà thôi, đây đâu phải là việc của mình. Trong hợp đồng đã ghi rõ là mình không được hé răng về bất cứ điều gì cơ mà. Dù sao số tiền đó cũng đáng để cho mình giữ im lặng.
——– Kea nắm chặt tay con trai mình đi về cuối dãy hành lang. Không gian xung quanh tối om lạnh lẽo làm nàng cảm thấy rùng mình khi gõ nhẹ tay lên cánh cửa phòng cuối cùng. Một tiếng nói âm u vang lên :
- Vào đi, cửa không khoá.
Nàng đẩy cửa bước vào. Căn phòng tối mờ ẩm thấp như một căn hầm mộ, rêu phủ xám xịt trong từng khe tường, kẽ đá. Cuối phòng là một cái bàn trang trí như một cái điện thờ. Phía sau bàn, một người phụ nữ trùm khăn kín mít chỉ để hở ra đôi mắt với đôi tròng màu xám bạc, u uẩn. Một giọng nói âm u như vọng lên tử địa ngục :
- Lại gần đây Kea sợ sệt dắt tay Pat lại gần. Cậu bé níu chặt lấy tay mẹ, tỏ ý trì hoãn không muốn đi về phía đó. Khuôn mặt xanh xao gầy go, hai mắt sâu hoắm, hai cánh tay nhỏ bé gầy giơ xương. Không ai nghĩ đây là một người đang sống chứ đừng nói là một cậu bé 15 tuổi.
Giọng nói ma quỷ lại vang lên đầy đe dọa :
- Lại gần đây, mau lên.
Như có một sức mạnh vô hình điều khiển, Pat buông tay mẹ ra, từ từ đi về phía điện thờ, đôi mắt vô hồn, dáng người vật vờ, tựa như cậu đang lướt phiêu phiêu trên sàn nhà chứ không phải đang đi nữa. Kea lập cập đi theo con trai, nàng thầm nguyền rủa Kitanai vì đã chỉ cho nàng đến cái nơi khủng khiếp này. Chỉ vì cô ta dám chắc mụ sẽ tìm ra nguyên nhân căn bệnh của Pat, nên nàng cũng đành . Dù sao thì nàng đã đưa con trai đi khám tất cả các bệnh viện nổi tiếng nhất trên thế giớ rồi, nhưng chỉ có một kết luận duy nhất : suy nhược cơ thể. Chẳng ai tìm ra nổi nguyên nhân nào đã khiến cậu bé trở nên như thế, vì vậy nàng đành nghe theo gợi ý của cô tớ gái mới tới làm việc khoảng hai tháng trước. Theo cô ta thì bà Digan này rất tài giỏi, đã chữa được nhiều căn bệnh mà y học hiện đại đều đã bó tay.
Nhưng ghê rợn quá. Nàng lấy làm tiếc là đã không dẫn theo Lucifer mà để cậu ở ngoài xe. Dù sao có cậu ta ở đây cũng đỡ sợ hơn. Nhưng nàng e căn bệnh của Pat là một loại bệnh đặc biệt, mà như thế thì càng ít người biết càng tốt, dòng họ Oil dù sao cũng là một tiêu điểm cho khá nhiều người nhòm ngó từ trước đến nay, càng hạn chế được bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu.
Một cánh tay thò ra từ trong đống vài lùng nhùng. Bà ta kéo Pat sát lại gần, nhìn rất chăm chú.. Keo có cảm giác như mụ ta sắp nuốt chửng cậu bé đến nơi. Đột ngột, mụ chiếu tia mắt sáng quắc về phía nàng. Đôi mắt màu xám bạc đảo sùng sục nhìn từ trên xuống dưới, rồi mụ túm lấy cánh tay cô kéo lại gần Pat. Kea hơi trì lại một chút rồi ngoan ngoãn đứng yên. Mụ vén tay áo nàng lên, rất nhanh gọn, không biết lôi đâu ra một con dao, nhanh như chớp rạch một đường dài. Một dòng máu đỏ tươi bắn phụt ra. Kea kinh hãi định hét lên, nhưng toàn thân nàng cứng đơ không thể cử động được. Mụ kéo cánh tay đầm đìa máu của nàng ra trước mặt Pat. Ánh mẳt vô hồn của cậu bé chợt sáng rực lên, rồi cậu chụp lấy tay mẹ mút chùn chụt như người ta uống nước ngọt hay một loại nào khác , ngon lành, thỏa thê. Hồi lâu, cậu ngẩng mặt lên, hai mép dính đầy những vệt máu tươi lấm lem, nhưng sắc mặt cậu đã trở nên hồng hào hơn bao giờ hết, vẻ hồng hào mà bao năm qua nàng chưa bao giờ thấy xuất hiện trên mặt con trai mình.
Người phụ nữ digan vẫy nhẹ tay, một chất bột gì đó bay về phía Pat, cậu từ từ ngã lăn ra đất, mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đều say ngủ. Mụ ta đưa cho Kea một chiếc khăn lụa màu đen, nàng vội vàng buộc lấy vết thương. Có lẽ mất máu quá nhiều làm nàng cảm thấy choáng váng, hoặc giả do những gì vừa xảy ra mà nàng được chứng kiến, nàng ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh. Hồi lâu nàng mới cất tiếng lên được :
- Vậy là sao . Cái gì vừa xảy ra vậy. Con tôi đã mắc bệnh gì thế ?
Giọng nói âm u lại vang lên :
- Như bà đã thấy đấy, đây là một loại bệnh khá phổ biến ở Châu Âu vào những thế kỷ trước : bệnh Ma cà rồng.
Ba tiếng “Ma cà rồng” vừa lọt vào tai Kea đã đứng bật dậy, tuy nhiên, nàng lại ngã ngồi xuống ghế :
- Bà nói bệnh gì, tôi nghe không rõ. “Ma cà rồng” là sao. Bà liệu có nhầm không. – Nàng lắc đầu lia lịa – Không thể nào đâu, con trai tôi sao có thể mắc căn bệnh khủng khiếp đó được chứ.
Người phụ nữ di gan gần như mỉm cười dưới chiếc khăn choàng, có thể nhận thấy điều đó qua những tia sáng giễu cợt trong đôi mắt màu xám bạc :
- Tôi biết là bà không tin, nhưng cậu bé có đủ tất cả các triệu chứng của căn bệnh này : thèm máu, sợ ánh sáng, da xanh nhợt nhạt. Liệu trong gia đình bà đã từng có ai có tiền sử về căn bệnh này chưa. Tôi cho rằng cậu bé đã được di truyền từ tổ tiên.
Kea lắp bắp :
- Không, không có ai cả. Gia đình tôi từ đời cụ tổ đến nay không hề có ai mắc bất kỳ căn bệnh kỳ lạ nào.
- Vậy bên phía nhà chồng bà thì sao Kea đỏ mặt giận dữ, nàng rất bất bình :
- Sao bà dám nói những lời như thế về dòng họ Oil danh giá. Bà có biết như thế là vô lễ không.
- Nhưng chắc chắn một điều, cậu bé đã mắc căn bệnh « ma cà rồng ». Ở một vài người khác, nó không rõ rệt lăm, nhưng cậu bé thì có đủ các triệu chứng nhận biết. Không có một chút nghi ngờ gì nữa. Bà cũng thấy đấy, đứa bé trở nên hồng hào sau khi được uống no máu của bà. Vì bà chỉ nuôi nó bằng thức ăn bình thường nên nó mới nhỏ bé như một đứa trẻ lên năm như thế. Năm nay nó bao nhiêu tuổi rồi. Ta chắc nó phải lớn hơn rất nhiều rồi, đúng không.
Kea phản bác :
- Không đúng, kể từ lúc chồng tôi mất đi, nó mới trở nên xanh xao còi cọc như vậy. Trước đây nó cũng khỏe mạnh như bao đứa trẻ bình thường khác, có khi còn phổng phao hơn những đứa trẻ bằng tuổi ấy chứ. Chắc là do nó quá quyến luyến chồng tôi, nó đã bị sốc khi ông ấy qua đời.
Người phụ nữ Digan suy nghĩ một lát rồi đáp :
- Vậy thì có hai khả năng xảy ra. Khả năng thứ nhất là nó không phải bị di truyền, mà đã bị một con ma cà rồng cắn phải sau khi chồng bà chết. Còn khả năng thứ hai là chồng bà đã biết nó là ma cà rồng, nhưng đã giấu bà. Ông ấy đã lén nuôi nó bằng máu tươi. Cho đến khi ông ấy chết, không ai chăm sóc nó nữa nên nó mới gầy yếu như vậy. Nhưng tôi nghiêng về khả năng thứ hai hơn, vì khắp người cậu bé này không hề có một vết cắn nào.
Kea hơi tái mặt đi, tỏ ý không tin :
- Không thể nào đâu. Lẽ nào chồng tôi lại dấu tôi một việc kinh khủng như vậy. Chúng tôi đã chung sống với nhau suốt bao nhiêu năm, ông ấy không thể nào không cho tôi biết việc tày đình như thế. Trời ơi, khủng khiếp quá.
Người phụ nữ Digan đưa tay chạm nhẹ vào người Kea tỏ ý an ủi :
- Với phản ứng của bà như vậy, tôi không ngạc nhiên nếu ông ấy đã giấu bà. Một điều khủng khiếp như thế quả là điều không dễ chấp nhận. Có lẽ bởi ông ấy quá yêu bà mà thôi.
Kea hất mạnh tay người phụ nữ ra. Quá bất ngờ, bà ta ngã ngửa ra sau, chiếc khăn trùm mặt rơi xuống đất để lộ ra một khuôn mặt hết sức quen thuộc.
- Kitanai, sao lại là cô – Kea vô cùng kinh ngạc khi nhận ra người phụ nữ Digan lại chính là cô hầu gái nhà mình – Chuyện này là sao, cô … Đúng rồi, tất cả những chuyện vừa rồi là cô bịa ra để lừa tôi đúng không. Thảo nào, thảo nào… Kea thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra từ nãy đến giờ chỉ là một trò đùa của đứa tớ gái phản phúc. Dù sao nó cũng mới đến đây được gần hai tháng, làm sao có thể so sánh với những người đã hầu hạ lâu năm được. Sau này nàng sẽ phải cẩn thận hơn trong việc lựa chọn kẻ hầu, còn bây giờ phải nhanh chóng đuổi cô ta khỏi đây ngay. Kea nhìn thẳng vào mặt Kitanai, nghiêm giọng :
- Tôi cho cô hai giờ đồng hồ để thu xếp tất cả đồ đạc khỏi nhà tôi. Tôi sẽ không báo cảnh sát đâu, nhưng nếu cô còn giở bất kỳ trò gì ở đây, tôi sẽ không ngại cho báo chí nhòm ngó đâu. Nên nhớ, tôi không bao giờ muốn gặp lại cô nữa.
Kitanai bình thản kéo chiếc khăn ra khỏi đầu. Cô ngồi lên một cách ngay ngắn, sắc mặt bình tĩnh như không có chút gì là e sợ trước hậu quả nghiêm trọng mà mình đã gây ra.
- Rất tiếc, thưa bà chủ, tôi e rằng tôi không thể rời khỏi đây được. Dù muốn hay không bà vẫn phải giữ tôi lại thôi.
Kea tỏ ra rất bất bình. Không nên đôi co với kẻ dưới, sẽ làm hỏng mất giá trị của nàng mất. Nàng đứng bật dậy, nhưng một sức mạnh vô hình bỗng kéo nàng ngồi xuống. Cơ thể nàng cứng đơ không thể nhúc nhích được. Nàng kinh hãi thốt lên :
- Cô muốn giở trò gì vậy. Cô muốn có tiền ư. Bao nhiêu, tôi sẽ trả cho cô một cách thỏa đáng.
Kitanai mỉm cười :
- Bà chủ, tôi không cần tiền, Tôi chỉ muốn bà ngồi xuống và nghe hết câu chuyện của tôi đã. Rồi bà muốn làm gì thì làm, tôi không ngăn cản đâu.
Kea mím môi, nhìn trừng trừng vào Kitanai một cách không khoan nhượng, nhưng rồi nàng đáp :
- Được rồi, cô nói đi. Nhanh lên, vì tôi không muốn nhìn thấy cô thêm một phút nào nữa.
Đôi mắt màu xám bạc lóe lên một tia nhìn giận dữ, chỉ trong thoáng chốc thôi, rồi vụt tắt :
- Vậy tôi sẽ nói ngắn gọn thôi. Nhưng bà cần biết một điều, tôi cũng là một người thuộc nhà Oil, không, chính xác là cả tôi và Lucifer. Cả hai chúng tôi đều là người hầu của ngài Oil.
Kea tỏ vẻ không tin :
- Không thể nào, nếu vậy sao tôi không biết. Chẳng lẽ hai người đã đi đâu lúc tôi về làm dâu ở đây ư. ?
Kitanai đáp :
- Không phải, có lẽ bà đã nhầm. Tôi nói ngài Oil, chứ không phải ông Olive. Ngài Oil đây là bác ruột của ông Olive, nếu xét theo đúng quan hệ họ hàng.
- Một người bác của Olive ư. Sao tôi chưa bao giờ nghe ông ấy nói đến nhỉ. Tại sao thế.
- Còn nhiều điều bà chưa biết, dần dần chúng tôi sẽ nói cho bà biết hết. Dù sao, nếu không kể những điều đã giấu bà thì ông ấy vẫn có thể coi là một người chồng tốt.
- “Những điều đã giấu”, có bao gồm điều mà cô vừa nói với tôi không – Giọng Kea hơi khàn đi. – Chuyện cô vừa nói có thật không, về Pat mol đó.
- Tôi rất tiếc, nhưng điều đó là sự thật.
- Nhưng tại sao cô phải làm thế này. Sao cô không nói luôn cho tôi lúc ở trong lâu đài, mà phải bày ra cái trò này. – Kea to tiếng – Tại sao phải làm thế ? Có gì mờ ám ở đây sao ?
- Tôi rất tiếc, nhưng chúng tôi không biết phải nói với bà bằng cách nào. Nếu không nhìn thấy sự thật, có thể bà sẽ không tin. Mà nếu để bà nhìn thấy điều đó trong lâu đài, có thể có điều không hay sẽ xảy ra. Tôi đã không nghĩ rằng bà có thể bình tĩnh được đến thế này. Nếu không, chúng tôi đâu phải khổ cực đưa bà đến đây. Chẳng nhẽ bà muốn tất cả mọi người đều biết bí mật này sao ?
- Vậy đâu là sự thật, và nó bắt đầu từ khi nào, chắc cô phải biết chứ.?
Kitanai nhìn Kea rồi gặng hỏi :
- Có thật sự là bà muốn biết tất cả không ?
- Tôi muốn biết tất cả, đó là chồng tôi và con trai tôi mà, tôi có quyền được biết chứ.
- Được thôi, nếu bà muốn thế.
Kitanai ngừng lại. Cô ta đứng bật dậy đi ra mở cửa một cách đột ngột, rồi đóng lại. Dường như cô ta sợ có ai nghe lén chuyện này, chứng tỏ điều đó rất hệ trọng .
- Bà nên biết rằng, Oil là một trong những dòng họ quý tộc lâu đời nhất của đất nước này. Dĩ nhiên ban đầu nó cũng bình thường như những dòng họ khác, cho đến mười đời trước đây, khi ngài Olive lên nắm quyền chủ lâu đài. Ngài là một người đẹp trai, cực kỳ đẹp trai, nhưng cũng cực kỳ tàn ác. Ngài không chỉ cướp đoạt bóc lột dã man những người nông nô của mình mà còn coi họ như súc vật, bắt họ làm trò giải trí, làm con mồi cho thú tiêu khiển đi săn của mình. Khi đó, ngài đã yêu một cô gái, hoặc giả không phải yêu mà chỉ là có quan hệ tình cảm với cô ta, nhưng rốt cuộc ngài vẫn bắt em trai và cha cô ta làm con mồi trong một cuộc đi săn. Sau đó, tuy người cha không việc gì, nhưng đứa em trai nhỏ của cô ta thì phát điên vì quá sợ hãi. Oán hận, cô gái đã dùng máu của mình để thực hiện một lời nguyền : “ngươi đã róc xương róc tuỷ bao nhiêu người, ngươi đã không coi họ là con người, thế thì kể từ nay, con cháu ngươi đời đời sẽ phải sống kiếp ma ca rồng, nếu không được uống máu tươi sẽ gầy mòn cho đến chết”
- Sau đó thì sao – Thì mọi việc đã xảy ra đúng như cô ta đã nói. Nhưng may mắn thay, mỗi đời của dòng họ Oil chỉ có duy nhất một người mắc phải căn bệnh này. Không may đến đời này lại là con trai bà.
- Lại là con trai tôi – Kea khẽ lẩm bẩm – Vậy không có cách nào sao. Chẳng lẽ con trai tôi sẽ phải sống mãi như thế này, một con ma cà rồng, sợ ánh sáng, uống máu tươi suốt cả đời hay sao. Trời ơi, tôi biết làm thế nào bây giờ.
- Không phải là không có cách – Kea chậm rãi nói. – Chỉ là sợ bà không dám làm thôi.
Kea mở choàng mắt ra :
- Sao có cách gì ư. Vậy cô hãy nói mau đi. Dù khó khăn đến đâu tôi cũng quyết thực hiện bằng được.
- Nhưng việc này quả thật rất khó, tôi e rằng, bà không thể thực hiện được đâu.
Kitanai ngập ngừng một chút rồi nói :
- Bà có...

1 2 3 >>

Facebook Google Plus

• Bài Viết Cùng Chủ Đề
Hotgirls Siêu Quậy – Ma Nữ Tái Sinh Full (Phần 2) Hotgirls Siêu Quậy – Ma Nữ Tái Sinh Full (Phần 2)
Tiếng Cười Trong Đêm Khuya Tiếng Cười Trong Đêm Khuya
Hồn Ma Trong Biệt Thự Hồn Ma Trong Biệt Thự
Ma Nhập Vì Cầu Cơ Ma Nhập Vì Cầu Cơ
Giết Người Lấy Sọ Giết Người Lấy Sọ

Quy định sử dụng | Thông tin liên hệ
Thế Giới Giải Trí Di Động
© 2017 Tai Game Java DMCA.com Protection Status